Nghĩa trang tàu biển dưới lòng đại dương – Phần 1

Năm 1902, hoạt động của núi lửa Pêlê đã tiêu hủy cả thành phố Xanh Pie không còn một người sống sót. Ở bến cảng có 40 tàu biển thì có 39 tàu bị đánh chì ngày nay tại vịnh Xanh Pie vẫn còn tồn tại nghĩa trang tàu biển dưới lòng đại dương.
Thành phố Xanh Pie nằm trên vịnh đảo Mactinic Trung Mỹ được xếp hạng là thành phố nghệ thuật và lịch sử. Hàng năm có tới trên một triệu du khách châu u và châu Mỹ tới thăm thành phố. Họ còn gọi Xanh Pie là thành phố hoa vì thành phố nằm ngay trên bờ biển, có khí hậu mát mẻ quanh năm là cây cối bốn mùa xanh tốt, đặc biệt là có nhiều loại hoa đẹp.
Mặc dù chỉ là một đảo có diện tích nhỏ với diện tích 1100 km2, dân số 320 nghìn người thống kê năm 1980 xong ngày nay đội quân dịch vụ du lịch khá đông và lên tới 10 nghìn người số liệu năm 2000. Ngoài khách du lịch thăm phong cảnh, còn có rất đông những người tới đây để nghỉ hè vì khí hậu ở đây trong lành với giá sinh hoạt rẻ.
Vì sao thành phố Xanh Pie được coi là thành phố lịch sử? Có dịp tới đảo này, bạn sẽ được những người hướng dẫn viên du lịch kể về một thảm họa lịch sử đã xảy ra ở đây cách nay đúng một thế kỷ.
Hồi 8 giờ ngày 8/5/1902, trong vòng 90 giây, cả 26.000 dân trong trong thành phố Xanh Pie Trung Mỹ đều bị chết không còn sót một người nào. Ngoài cảng, có 40 tàu lớn nhỏ chạy bằng bườm hoặc động cơ hơi nước thì có 39 chiếc bị đánh chìm, chỉ có duy nhất tàu Rốt – đam do thuyền trưởng J.Fereman chỉ huy chạy thoát được.
Tàu Rốt – đam chạy tới đảo Lu – xi ở quần đảo Ăng – ti thuộc Trung Mỹ. Tại đây, thuyền trưởng J.Fereman nói với các nhà chức trách : “Tro nóng quyết sạch chúng tôi, thiêu đốt tất cả. Chúng tôi có thể bảo tin cho toàn thế giới rằng, không còn ai sống sót ở thành phố Xanh Pie”.
Thảm hoạ ở thành phố Xanh Pie thật khủng khiếp. Các sách vở đều ghi lại như sau:
Những ngày cuối tháng 4 năm 1902, mặt đất ở thành phố có những rung chuyển nhẹ. Sáng ngày 8/5 bỗng nhiên có một tiếng nổ long trời lở đất và miệng núi lửa Pêlê phun ra một luồng khí tro bụi lẫn đá tảng. Luồng khí ở miệng núi lửa, từ đó cao 1.397m tràn về thành phố với tốc độ 150m/giây, nóng tới mức 800oC, tàn phá thành phố không để sót lại một ngôi nhà nào cũng không một người này chạy thoát. Luồng khí mạnh đã đổ xô các bức tường dày tới 1 mét ở các trại lính, lô cốt, tháp chuông nhà thờ, các biệt thự. Đặc biệt có một ngôi tượng nặng tới 3 tấn đã bị luồng khí làm gãy và đẩy ra khỏi chân tới 15m. Người ta ước tính, sức mạnh của luồng khí nóng này bằng 3 quả bom nguyên tử mà Mỹ ném xuống thành phố Hirosima của Nhật Bản.
Từ đó tới nay đã 100 năm, người ta mới vớt được 15 chiếc tàu. Còn lại 24 chiếc khác gồm những chiếc tàu bườm lớn cuối cùng của thế kỷ thứ 19 và những tàu chở hàng chạy bằng hơi nước đầu tiên của thế kỷ 20 vẫn nằm dưới biển sâu, tạo thành một nghĩa trang tàu biển dưới lòng đại dương.
Ngày nay, du khách khắp thế giới đổ về thành phố Xanh Pie để tham quan di tích ngoạn mục đó bằng tàu ngầm, trong số đó có tàu Mobilit dài 28 m là tàu ngầm du lịch thuộc cỡ lớn nhất thế giới có thể chở 50 hành khách tham quan xuống độ sâu 100m dưới đáy biển. Ngồi trong tàu, du khách có thể nhìn qua camera thấy các thân tàu nằm nghiêng ngả, những cột bườm, những cột đá nhà thờ, những tượng vỡ, bậc thang nhà hát xưa đã bị trận động đất sau thảm họa ngày 8/5/1902 nhấn chìm xuống đáy biển.
Sau ngót một thế kỷ, thành phố xanh Pie ngày nay đã xây dựng lại đẹp hơn.
Nguyễn Thái – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 23 (188) 2001

An Giang “chùa Nổi được nâng cấp thành điểm du lịch”

Theo định hướng phát triển của huyện Tân Châu, tỉnh An Giang, chùa Núi Nổi sẽ được tiến hành quy hoạch và nâng cấp thành một điểm du lịch với tổng diện tích 26 ha. Đây là dự án đầu tư khá hấp dẫn nhằm thu hút khách tham quan, tìm hiểu lịch sử, sinh hoạt văn hóa.
Núi Nổi được xem là một trong những căn cứ hoạt động cách mạng, gắn liền với những chiến tích của giồng Trà Dênh. Hàng năm, nơi đây đón tiếp hàng trăm lượt du khách hành hương, nhất là vào dịp rằm tháng bảy và rằm tháng tám.
Hải phòng: họp báo giới thiệu về hoạt động du lịch năm 2001
Chuẩn bị cho mùa du lịch 2001, vừa qua lãnh đạo thành phố Hải Phòng, Sở Du lịch, Ủy ban nhân dân huyện Cát Hải, thị xã Đồ Sơn tổ chức họp báo giới thiệu về hoạt động du lịch năm 2001, để tăng cường quảng bá cho du lịch Hải Phòng.
Các ý kiến tham luận tại cuộc họp báo tập trung làm rõ những vấn đề bức xúc, nhằm từng bước tháo gỡ khó khăn, vướng mắc, đưa du lịch trở thành ngành kinh tế mũi nhọn của thành phố.
Thời gian qua, du lịch Hải Phòng hướng mạnh vào việc thúc đẩy, đa dạng hóa sản phẩm du lịch, tập trung hình thành các đề án phát triển tuyến, tour, xây dựng các đề án phát triển cơ sở hạ tầng du lịch, xây dựng trung tâm du lịch quốc gia Đồ Sơn – Cát Bà – Hạ Long.
Bên cạnh đó, du lịch Hải Phòng gặp một số khó khăn: Môi trường kinh doanh chưa thực sự hấp dẫn, sản phẩm du lịch còn nghèo nàn, thiếu vốn, chưa tạo được môi trường thu hút vốn đầu tư phát triển du lịch, cơ chế quản lý còn nhiều bất cập.
Đà nẵng: tập huấn công tác vệ sinh an toàn thực phẩm
Sở Du lịch Đà Nẵng vừa phối hợp với Trung tâm Y tế dự phòng tổ chức tập huấn kiến thức về công tác vệ sinh an toàn thực phẩm cho nhân viên chế biến thức ăn, nhân viên phục vụ bàn, nhân viên tiếp phẩm của tất cả nhà hàng, khách sạn trên địa bàn thành phố. Các báo cáo viên đã cung cấp cho học viên kiến thức về phân loại thực phẩm và vệ sinh an toàn thực phẩm, các yêu cầu đối với người chế biến, cách chọn thịt tươi sống, cách bảo quản thực phẩm, cách phân biệt các loại nấm, cá độc, thịt kém phẩm chất, cách rửa rau quả và bảo quản thức ăn đông lạnh. Lớp học cũng cung cấp cho học viên hiểu biết về những quy định của Nhà nước đối với các cơ sở kinh doanh dịch vụ ăn uống, về việc lưu mẫu thức ăn giám sát ngộ độc thực phẩm và trách nhiệm của các cơ sở lưu trú, ăn uống trong việc bảo vệ an toàn cho người tiêu dùng. Sau lớp học, Sở Du lịch sẽ phối hợp với Trung tâm Y tế dự phòng kiểm tra công tác triển khai tại các khách sạn, nhà hàng.
Khai giảng lớp bồi dưỡng nghiệp vụ hướng dẫn du lịch
Vừa qua, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội đã khai giảng lớp bồi dưỡng kiến thức và nghiệp vụ hướng dẫn du lịch. Đây là lớp học được khai giảng sớm nhất do Vụ Du lịch thuộc Tổng cục Du lịch và trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội phối hợp tổ chức. Học viên tham dự là những hướng dẫn viên chưa được qua đào tạo, bồi dưỡng nghiệp vụ du lịch của các tỉnh từ Thanh Hóa trở ra. Các học viên được miễn học phí và sẽ được cấp chứng chỉ Quốc gia sau khi đã hoàn thành tốt khóa học vào ngày 13/6/2001.
Đôi điều đặt ra: Từ khi Nhà nước có luật cắm săn bắt động vật hoang dã quý hiếm, việc tiêu thụ rắn của các hộ gia đình có phần khó khăn hơn, bởi rắn chăn nuôi và rắn tự nhiên rất khó phân biệt mặc dù các chủ buôn đã có giấy xác nhận của chi cục Kiểm lâm tỉnh. Tuy nhiên vấn đề đặt ra là nếu quản lý không chặt chẽ thì từ nghề nuôi rắn sẽ vô tình tiêp tay cho nhừng hành vi vi phạm pháp luật của Nhà nước.
Ngày 23/5/2001: ngày làm việc thứ 2 của quốc hội đã thực hiện và tiến hành với việc thông qua tờ trình về dự án di sản văn hoá, dự án Luật hải quan, Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Bộ luật tố tụng hình sự.
Ngày 24/5/2001: các địa biểu thảo luận ở tổ về kết quả thực hiện nhiệm vụ kinh tế xã hội và ngân sách nhà nước năm 2000, việc triển khai thực hiện nhiệm vụ kinh tế – xã hội năm 2001 và về dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của bộ luật tố hình sự.
Hoàng Hiền – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 19(181)2001

Du lịch Viêng Chăn

Thành phố Viêng Chăn thuộc thủ đô nước Cộng hòa dân chủ nhân dân Lào, nước gần nước ta chỉ cách Hà Nội khoảng 700 km. Tuy nhiên, vì chỉ vượt qua các dốc đèo của dãy Trường Sơn, chúng tôi đã từ bên sườn đông mưa dầm gió bắc san, bên sườn tây nắng vàng rực rỡ.
Viên Chăn có khoảng và vạn dân, tỉ lệ dân số cao hơn Hà Nội. Thành phố nằm dọc theo tả ngạn sông Mê Kông, bên kia là tỉnh Nọong Khai của Thái Lan. Mùa này nước sông xuống thấp, bãi sông trải rộng ra đến mấy trăm mét, nhưng khi mua mưa bắt đầu nước dân cao, mặt sông mênh mông thật hùng vĩ. Các đường phố lớn cũng song song với sông, trong đó lớn nhất là sông Lạn Xạng có nghĩa là Triệu Voi, dài khoảng 5 km nối dài từ phủ chủ tịch vượt tới dưới cổng Khải Hoàn Môn, dẫn đến Thát Luông là ngôi chùa lớn nhất mà cũng là biểu tượng của nước Lào. Các đường ngang thì ngắn hơn cùng với mấy trăm con đường thành một mạng lưới. Khu trung tâm là những khu buôn bán, có các cửa hàng cửa hiệu, hàng ăn, khách sạn, rạp chiếu bong… nhưng chỉ ra khỏi đó thì đã là phố nhà ở thuần túy, có vườn cây rộng rãi. Điều này hoàn toàn khác với Hà Nội mà cửa hàng, cửa hiệu được mở bung ra khắp nơi, mặc dù nước Cộng hòa dân chủ nhân dân Lào, cũng như Việt Nam chúng ta đã thực hiện chính sách đổi mới từ lâu. Đạo Phật là quốc gia của nước Lào và cũng khác với đạo Phật nước ta. Trước hết, đạo Phật ở đây thuộc phái tiểu thừa và hoàn toàn chiếm địa vị độc tôn. Mặc dù trước đây cũng nằm trong Đông Dương thuộc Pháp, nhưng đạo thiên chúa không ảnh hưởng gì đáng kể cả Viêng Chăn chỉ là một nhà thờ nhỏ, còn đạo Tiên và đạo Nho thì hoàn toàn không thấy. Các nhà thờ trong chùa ở Lào chỉ có tượng Phật, tuyệt đối không có tượng thánh, tượng mẫu. Số tượng trên bàn thờ không nhiều, nhưng tượng nào cũng lớn và đẹp.
Các chùa điều chiếm diện tích rộng rãi, mặc dù ở ngay trên mặt phố giữa thủ đô. Trên đất chùa có vườn cây, nhà cho sư ở và cả trường học. Con trai Lào vào tuổi thiếu niên và thanh niên đều ở chùa một thời gian để học tập và tu thân rồi mới lại trở ra đời thường.
Mỗi ngôi chùa đều có một ngọn tháp, cho nên nhiều ngôi chùa mang tên Thát có nghĩa là tháp như Thát Luông, Thát Phun… Mái chùa có nhiều lớp cong và mái chồng lên nhau. Trang trí cho các mái và cột là rắn Naga, đó là con vật có thật, tương truyền bảo vệ cho đức Phật, chứ không phải là con rồng, một con vật tưởng tượng như Việt Nam.
ở Viêng Chăn, có rất nhiều ngôi chùa, nhưng chúng tôi chỉ có điều kiện tham quan ở mấy ngôi chùa lớn nhất. Trước hết là chùa Thát Luông. Ngọn tháp của chùa cao hơn hàng chục mét, bốn xung quanh vuôn vắn có đến vài chục ngọn đèn tháp nhỏ. Bãi đất trước cửa chùa rất rộng rãi là chỗ để coi voi trong ngày hội.
That Phun lại mang vẻ đẹp khác, do mới được tôn tạo, xây dựng từ năm 1995 đến 1998. Ngôi chùa bề thế, rộng vài chục héc ta giữa lòng thủ đô, ngoài nơi thờ phụng có nơi thiêu hỏa, có hàng chục tháp đựng tro của sư và những đức công. Tường bao quanh chùa cũng là nơi để tro của hàng trăm xá lị. hai ngôi chùa cổ nhất ở Viên Chăn là chùa Hophrakeo và chùa Sisakệt. Chùa Hophrakeo còn gọi là chùa Bụt Ngọc vì ở đó có một pho tượng Phật bằng ngọc, nhưng nay không còn nữa vì vào thế kỷ 18, đã bị quân xâm lược Xiêm tức Thái Lan tràn sang cướp và mang pho tượng phật đi mất. Nay chùa Hophrakeo trử thành viện bảo tàng lịch sử Lào, trưng bày các cổ vật như đồ gốm cổ, trống đồng, tương…
Chàu Sisakệt cũng rất nổi tiếng vì trong chùa có đến hơn 1 vạn tượng phật, nay được coi là một địa điểm du lịch ở Lào.
Nhiều ngôi chùa ở Viêng Chăn cũng rất đẹp, như Vát Inpeng vát tiếng Lào nghĩa là chùa và Vát ông Từ (chùa này đang xây dựng hoàn chỉnh). Ngoài ra còn có chùa Bàng Long là chùa Việt kiều. Chùa này hoàn toàn giống như chùa ở Nam Bộ chứ không giống chùa ở Lào.
Một khu du lịch khách cách Viên Chăn 30 cây số là Vát Xiêng Khouan. Trên đường đi Vát Xiêng Khouan chúng tôi đã có dịp ngắm cây cầu Hữu Nghị Thái Lào bắc qua sông Mê Kông, thông thường trực tiếp từ Viêng Chăn sang Thái Lan. Vát Xiêng Khouan là một ngôi chùa nhưng ở đó còn có khu vườn của Phật, có hàng trăm tượng ngoài trời: Tượng Phật nằm giống tượng thích ca Phật đài ở Vũng Tàu nhưng lớn gấp chục lần, tượng voi 3 đầu, tượng răn Naga, tượng Hiệp sĩ… Trong một ngôi nhà gồm 5 tầng trưng bày các tượng rất sống động, thể hiện các cảnh từ địa ngục cho đến cõi Nát bàn.
Cung văn hóa và bảo tàng cũng là những điểm tham quan đáng chú ý giúp tìm hiểu lịch sử và văn hóa các nước bạn. Ở Thủ đô Viêng Chăn , chúng tôi còn có thể tham quan Cung văn hóa Quốc gia, bảo tàng Quốc gia và bảo tàng Kayson Phomvihan bảo tàng Quốc gia có nội dung là cuộc cách mạng giải phóng dân tộc từ khi Pháp đặt nền đô hộ cho đến cuộc cách mạng đưa đến toàn thắng lợi, thành lập nước Cộng hòa dân chủ nhân dân Lào vào ngày 2/12/2001.
Bảo tàng Kayson Phomvihan lại giới thiệu tập trung cố thủ tướng đầu tiên của nước Cộng hòa dân chủ nhân dân D Lào, mất năm 1992, người đã góp phần rất lớn vào cuộc cách mạng giải phóng và xây dựng nước Lào tiến lên trên con đường xã hội chủ nghĩa.
Mấy ngày du lịch trên đất nước Lào qua nhanh với một chương trình đầy ắp và bao nội dung phong phú. Sẽ giữ lại được mãi trong trí nhớ những gì đây? Một đất nước núi cao, rừng rậm, sông dài, láng giềng gần gũi nhưng vẫn dành cho tất cả bao sự mới lạ kỳ thú? Một nền văn hóa lâu đời, đậm đà bản sắc văn hóa từ bi hỉ xả của Đức Phật? Một dân tộc ngoan cường, đã sát cánh với dân tộc Việt Nam trong cuộc đấu tranh chống ách thực dân cũ và mới, và vẫn đang cùng chúng ta đấu tranh xây dựng đất nước Chủ nghĩa xã hội văn minh, giàu mạnh? Có lẽ là tất cả … tất cả để không bao giờ quên.
Nguyễn Bá Hiệp – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 221 (186) 2001

Ganviê – thị trấn trên đầm phá “cuộc sống và tập tục tang lễ”

Bênanh, một quốc gia thuộc Tây Phi, nằm kẹp giữa hai nước Tôgô và Nigiêria. Tại vùng duyên hải cực Nam của Bênanh có một đầm phá rất lớn, kéo dài dọc theo bờ biển trên 100km. Diện tích đầm phá rộng 15.000 ha và trên mặt nước của đầm phá này có thị trấn Ganviê của bộ tộc Tôfinút sinh sống, dân số khá đông trên 200 nghìn người.
Người Tôfinút coi mặt nước là thế giới riêng của họ, giống như 80 nghìn dân nước ta sống trên phá Tam Giang (thuộc tỉnh Thừa Thiên – Huế). Tuy nhiên, cuộc sống ở hai nơi đầm phá này cũng có những điểm khác nhau. Người Tôfinút làm nhà sàn trên mặt nước bằng tre nứa, cột nhà là những cây gỗ đóng sâu xuống đáy hồ, còn người dân của ta ở phá Tam Giang lại sống lênh đênh suốt ngày đêm trên những con đò chật hẹp nên có tên là dân vạn đò. Cuộc sống trên đầm phá của người Tôfinút được coi là cuộc sống định cư, nhà cửa được ngăn thành các buồng kín đáo. Buổi sáng người chồng đi đánh cá trên đầm, người vợ ở nhà làm việc nội trợ, chăm sóc con cái. Quá trưa người chồng trở về nhà, còn người vợ đem cá ra chợ hoặc tới các lân cận. Đôi khi người vợ phải đi tới những vùng rất xa trong đất liền để bán các loại cá nướng, cá khô, cá ám khói…
So với dân vạn đò ở phá Tam Giang, cuộc sống của người dân chài Tôfinút thoải mái hơn nhiều. Dân vạn đò Tam Giang coi thuyền là nhà, mọi sinh hoạt trong gia đình đều trên thuyền, nấu ăn, giặt giũ, vệ sinh trên thuyền, đến tối cả gia đình, vợ chồng con cái cùng ngủ trên thuyền.
Nơi định cư của người Tôfinút tập trung lại thành một thị trấn nổi trên mặt nước. Các nhà sàn tuy không tập hợp lại thành dãy phố nhưng cũng ở gần nhau, giao thông đi lại bằng thuyền độc mộc. Thị trấn cũng có trụ sở các cơ quan hành chính, trạm xá, có trường học, nhà hàng, quán cà phê… Tuy nhiên, cuộc sống trên mặt nước cũng bị hạn chế về nhiều mặt, như việc học hành của trẻ nhỏ chẳng hạn, bố mẹ phải chở bằng thuyền đưa đón các em đi học. Vì vậy, số lượng học sinh ở thị trấn đầm phá này chỉ có 250 em trên tổng dân số của thị trấn là 20 vạn người (60% dưới 15 tuổi).
Cách nay 15 năm, cuộc sống của người dân trên đầm phá khá sung túc. Người Tôfinút kể lại rằng: Trước kia, đầm phá rất nhiều cá, quăng một mẻ lưới ở bất cứ nơi nào cũng đầy cá. Ngày nay, cá trở nên khan hiếm vì Chính phủ mở một con kênh cắt ngang dải cồn cát bao quanh đầm phá để dựng bến cảng. Nước biển vì thế mà xâm nhập vào đầm phá, làm cho nồng độ mặn của nước tăng lên, môi trường sinh thái thay đổi. Loài cá không chịu được mặn bị chết rất nhiều hoặc phải di tản vào các sông, lạch trong đất liền.
Môi trường đầm phá biến đổi, cá to không còn như trước kia nên ngư dân phải dùng loại lưới nhỏ, có mắt rộng 10 ly để bắt các loại cá nhỏ. Ngoài ra, họ còn tập hợp lại thành các hợp tác xã, dùng ván gỗ tốt ngăn mặt nước có diện tích khoảng 3.000m2, tạo thành các “hồ, ao” để nuôi cá. Những con cá bị nhốt trong các “hồ, ao” này được chăm sóc đầy đủ về thức ăn, về độ mặn của nước, phù hợp với từng loài cá. Người Tôfinút biết lợi dụng nước triều lên xuống, nước lũ các sông để mở cống, điều hòa độ mặn của nước “hồ, ao” nuôi cá.
Tập tục chôn cất người chết ở bộ tộc Tôfinút khá cầu kỳ. Người chết được tắm rửa sạch sẽ, tóc trên đầu được gọt sạch. Sau đó, người nhà dùng dầu nhờn bôi lên khắp thân thể người chết. Tiếp theo, tử thi được bọc bằng một chiếc chăn trắng rồi mới nhập quan.
Họ hàng, bà con hàng xóm đưa ma tới nghĩa trang (trên đất liền) bằng thuyền. Đám tang là một dãy thuyền độc mộc, chèo bằng dầm, bơi nhẹ trên sống nước của đầm phá. Đoàn người nhẩm kinh, cầu khấn linh hồn người chết. Đám tang lên bờ, chôn quan tài xuống đất. Sau đó là việc “nuôi ăn” tử thi trong hai ngày do những người già phụ trách. Thức ăn gồm có cá và rượu.
Kể từ ngày chết, đến 3 tháng sau, gia đình mới làm ma to, có nhiều người tới dự.
Sau 1 năm, tang lễ kết thúc bằng tập tục khai quật tử thi, mở nắp quan tài để mọi người nhìn một lần cuối cùng mặt tử thi.
Triển lãm “sưu tập tranh cổ động”
Từ ngày 30/4/ – 19/5/2001, Bảo tàng Quân đội tổ chức triển lãm “Sưu tập tranh cổ động”. Triển lãm trưng bày 68 bức tranh gốc của 47 họa sĩ về các đề tài: Đảng – Bác Hồ, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, đoàn kết quân dân, kháng chiến chống Pháp. Trong đó, nhiều bức nổi tiếng và đã được in thành tem thư như “Bác vẫn cùng chúng cháu hành quân” (Huy Oánh), “Đâu có giặc là ta cứ đi” (Huy Toàn)… Ngoài việc giới thiệu, triển lãm còn nhằm sưu tầm tranh cổ động, làm phong phú thêm kho tàng tranh cổ động của Bảo tàng Quân đội.
Quản lý xuất khẩu hàng hóa 2001 – 2005
Phó Thủ tướng Nguyễn Mạnh Cầm vừa ký quyết định về việc quản lý xuất khẩu hàng hóa 2001 – 2005. Theo quyết định này, từ ngày 1/5/2001, Chính phủ sẽ bãi bỏ giao hạn ngạch xuất khẩu gạo, nhập khẩu phân bón và bãi bỏ quy định doanh nghiệp đầu mối kinh doanh xuất nhập khẩu hai mặt hàng này.
Nguyễn Lê Vân – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 18(181)2001

Chất lượng dịch vụ

Đầu xuân gặp gỡ, ông Lê Đại Tâm – Giám đốc công ty du lịch Hà Nội: “Để giữ chữ tín, chúng tôi luôn coi trọng chất lượng dịch vụ”.
Phóng viên: Ông đã có những bí quyết gì trong quản lý kinh doanh để có những thành công rực rõ như vậy?
Giám đốc Lê Đại Tâm: Chất lượng và thông minh, linh hoạt.
Phóng viên: Cụ thể hơn, thưa giám đốc?
Giám đốc Lê Đại Tâm: Để giữ gìn chữ tín với khách hàng chúng tôi luôn chú trọng nâng cao chất lượng dịch vụ. Đồng thời linh hoạt chuyển đổi hướng thị trường cũng là một trong những sách luợt đúng đắn của lãnh đạo công ty. Năm 1999, dựa vào tình hình kinh tế khủng hoảng của các nước Đông Nam Á, đặc biệt là Thái Lan, chúng tôi đã chủ trương đẩy mạnh khai thác du lịch outbound với giá cả hợp lý phù hợp với nhu cầu cũng như khả năng tài chính của khách du lịch trong nước. Chính vì thế công ty đã thành công đưa được khoảng 7.000 khách Việt Nam đi Thái Lan. Sang năm 2000, khi lượng khách đi du lịch nước ngoài đã vãn và lượng khách có nhu cầu đến Việt Nam tăng trưởng mạnh. Ban lãnh đạo Công ty đã lại chuyển hướng tập trung đầu tư phát triển du lịch inbound và nội địa. Công ty đã thành lập nhóm khảo sát với sự tham gia của các đối tác nước ngoài tiến hành khảo sát kỹ các tour xuyên Việt, các tour mới, hợp lý, đáp ứng đúng thị trường, khách châu u, Hồng Kong, Nhật Bản, Úc, … Hiện nay số lượng các hãng nước ngoài mà Công ty đã có quan hệ lên tới 55 hãng của 20 nước. Để đáp ứng tối đa nhu cầu của nhiều loại khách. Công ty đã có quan hệ lên tới 55 hãng của 20 nước. Để đáp ứng tối đa nhu cầu của nhiều loại khách, công ty xây dựng thêm nhiều loại hình dịch vụ du lịch khác nhau, đặc biệt khai thác thành công ở các loại tour du lịch hội thảo (Hội thảo du lịch và hội thảo các ngành kinh tế khác), tour du lịch thể thao, tour đua xe qua các tỉnh phía Bắc được khách Pháp đánh giá cao. Ngoài ra mới mở thêm loại hình “free tour” cho khách du lịch ba lô tham quan phố cổ Hà Nội. Với mảnh khách sạn công ty đã có cách quản lý hợp lý dựa theo nhu cầu từng ngày khách để có lực lượng phục vụ vừa đúng, tăng cường quản lý thực hành tiết kiệm chống lãng phí xây dựng chi phí giá thành ở mức hợp lý nhất đồng thời nâng cấp một số khách sạn đáp ứng nhu cầu của khách sạn cao cấp Châu Âu, Úc kết quả năm 2000 công ty đã đạt doanh thu cao hơn năm trước 114% nộp ngân sách đạt 104%, đón được gần 14.000 khách, trong đó 7.000 khách quốc tế, 3.000 khách outbound.
Phóng viên: Công ty sẽ có kế hoạch như thế nào trong năm tới để giữ vững những thành quả đã đạt được?
Giám đốc Lê Đại Tâm: Hiện đại hóa, công nghiệp hóa quản lý. Tất cả các đơn vị trực thuộc Công ty sẽ được phối hợp chặt chẽ thông qua mạng lưới thông tin hiện đại để khai thác khách và khai thác thông tin quốc tế. Luôn đổi mới trang Web giới thiệu tiềm năng và sản phẩm của công ty . Hiện nay khách mua tour 80% là qua thư điện tử và mỗi ngày cán bộ của Công ty phải xử lý đến hơn 100 thư kiểu này. Vì thế trong năm tới CTDL Hà Nội sẽ đầu tư vào trang máy móc hiện đại, đào tạo cán bộ nhân viên thành người có tay nghề vững chắc cả về nghiệp vụ lẫn cách sử dụng máy vi tính thành thạo. Củng cố bộ máy làm việc thành một đơn vị hiện đại, gọn nhẹ có năng lực cao để tiến tới cạnh tranh không chỉ trong nước mà còn với thị trường quốc tế củng cố các chương trình du lịch các loại hình du lịch các loại hình du lịch tạo ra những sản phẩm hấp dẫn nhất… Công ty đang xây dựng tour du lịch đi bộ du khách châu u trên đoạn đường khoảng 40 km, mở tour du lịch mới tàu biển Hà Nội – Hải Phòng – Quảng Ninh. Tích cực tuyên truyền và tìm đối tác mới trên thị trường Mỹ.
Phóng viên: Xin cảm ơn ông!
Tơ hồng
Theo câu quan họ tôi tìm
Không lời hẹn, vẫn cứ lên với người
Nón quai thao gặp đầy rắc rối!
Vành trăng che nửa nụ cười trao duyên…
Tôi về đây với Hội Lim
Qua cầu muốn lội xuống tìm ca dao
Áo tứ thân chợt thoáng qua
Đã nghe thấy nhịp đạm đà trống Cơm.
Gặp người, chưa kịp làm quen
Liền anh bỗng tới kéo liền chị đi!
Sông Cầu ghen – sóng thầm thì
Mái chèo khua, dáng thuyền đi nhạt nhòa…
Trách gì con nhện thoáng qua
Tơ chăng mỏng mảnh gió lùa tơ bung!
Trống Cơm ai vỗ bập bùng,
Áo tứ thân chắc ướt đẫm như mưa?
Hội Lim có tự ngàn xưa
Về đây vẫn thấy bất ngờ – hội Lim
Vịn câu quan họ tôi tìm
Người ơi có hẹn tôi lên? Một ngày
Thúy Bình – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 55 (191) – Năm 2001

Phố ẩm thực việt nam ở hà nội

Sau gần hai năm khảo sát các tuyến phố Mai Hắc Đế, Tạ Hiện, Hàng Buồm, Nam Ngư, Tống Duy Tân, thành phố Hà Nội đã chọn phố Tống Duy Tân là thành phố ẩm thực Việt Nam.
Phố Tống Duy Tân thời Pháp thuộc có tên là phố Bơ-ruýt-xô (Rue Brusseaux). Phố dài 280m, nối từ đường Điện Biên Phủ đến đường Trần Phú; có khoảng 65 nhà hàng kinh doanh các món ăn đặc sản dân tộc… Phần lớn các cửa hàng đã nâng cấp, cải tạo, chủng loại các món ăn phong phú, thu hút thực khách đông đúc từ sáng đến đêm. Phố Tống Duy Tân – ngõ Hàng Bông đã tự tạo thành một khu phố ăn uống từ nhiều năm nay. Ngoài ra, các phố nối tiếp với khu phố Tống Duy Tân có các dịch vụ may mặc, giặt là, uốn tóc, chụp ảnh, mỹ viện, giải trí khác là các dịch vụ hỗ trợ cho việc phát triển phố văn hóa ẩm thực phục vụ khách du lịch. Vị trí khu phố Tống Duy Tân rất thuận lợi cho việc đi tới các khu vực khác của Thủ đô Hà Nội.
Chính vì vị trí đặc biệt giữa Thủ đô Hà Nội như vậy mà Thành phố đã có nhiều dự án đầu tư cho phố ẩm thực Việt Nam là 4 tỷ đồng, trong đó đã đầu tư 1,2 tỷ đồng cho hệ thống thoát nước và lát lại toàn bộ lòng đường, hè đường vừa hoàn thành vào giữa tháng 4/2001. Việc còn lại là xây cổng phố (bố trí ở phía đường Điện Biên Phủ) sẽ làm xong quý II/2001.
Sở Du lịch Hà Nội cũng đã kết hợp với Trường Trung học nghiệp vụ Du lịch Hà Nội để mở lớp đào tạo đội ngũ “vua bếp” có nghiệp vụ giỏi, nhằm phục vụ du khách với các món ăn của ba miền Bắc – Trung – Nam. Đã có 65 chủ cửa hàng đăng ký cho nhân viên đi học nâng cao nghiệp vụ nấu ăn, thành thạo bếp, bàn, bar và nâng cao trình độ quản lý kinh doanh.
Phố ẩm thực Việt Nam đã có đủ các món ăn đặc sản biển, núi rừng, các món ăn truyền thống của Hà Nội như bún thang, bún riêu, bún ốc. Món ăn truyền thống Huế có món bún bò, bánh bột lọc. Món ăn truyền thống Quảng Nam có mỳ Quảng, bánh ít. Món ăn truyền thống của Sài Gòn có món nem Nam Bộ, lẩu cá, lẩu lươn… Các món ăn mang tính văn hóa ẩm thực của ba miền còn được giới thiệu cả các món bánh làm bằng lúa nước, ngô, sắn… thỏa mãn yêu cầu những khách ăn sành điệu và du khách bốn phương. Các tấm biển tiếp thị quảng cáo các món ăn sẽ được trang trí lại sao cho đẹp và “bắt mắt” du khách. Cổng phố ẩm thực Việt Nam sẽ được trang trí bằng điện để ban đêm phố ẩm thực rực rỡ hơn, cổ kính và “huyền thoại” hơn. Đây không chỉ là phố “ăn khuya” của người Hà Nội xưa mà còn là phố văn hóa giới thiệu các món ăn lạ, ngon, truyền thống của các nước.
Mới đây, ông Lý Văn Diệu từ Trung Quốc sang Việt Nam cho biết: “Chúng tôi thường đến ngõ Cấm Chỉ (nay là ngõ Hàng Bông) để ăn bún thang, hoặc gà tiềm ác thuốc bắc, ở phố này chưa có món Chí mà phù (chè vừng đen) như ở phố Hàng Giày, nhưng bánh cuốn Kỳ Đồng có món nước chấm cà cuống thì rất đặc biệt”.
Vị khách Trần Thủy Hoa (người Việt gốc Hoa) lần nào từ miền Nam ra Hà Nội cũng đưa con đi ăn ở phố Tống Duy Tân. Chị nói: “Phở Bắc không có giá đỗ, nhưng có hương vị thịt gà lá chanh, có ớt cay và nước phở ngọt khác thường. Phở bò thì món nước dùng khác hẳn phở Nam và ở các tỉnh lỵ”. Chị bày tỏ sự vui mừng khi được đi trên những viên gạch lục giác mới lát trên hè phố vừa cổ kính vừa sạch đẹp.
Phố ẩm thực Việt Nam được đầu tư là cần thiết và cấp bách, bởi không chỉ đáp ứng nhu cầu thưởng thức các món ăn đặc sản của từng địa phương, từng miền mà còn đáp ứng được nhu cầu hiểu biết của du khách về văn hóa ẩm thực 3 miền Tổ quốc ở giữa lòng Thủ đô Hà Nội. Ngoài ra, nó còn góp phần tăng cường các cơ sở dịch vụ, kinh doanh, giải quyết việc làm, tạo nguồn thu cho ngân sách. Đồng thời, phố còn là điểm du lịch hấp dẫn mang màu sắc văn hóa dân tộc, là nơi giới thiệu các món ăn truyền thống của Việt Nam với bạn bè trong nước và quốc tế.
Vân Hồ – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 17(181)2001

Ông chú xích lô

Thật ra chỉ cần nói 2 tiếng xích lô rồi chỉ vào chiếc xe 3 bánh đậu ngay bên cạnh là đủ rồi. Nhưng không, từ khi đọc được ít tiếng Tây chú tôi không bao giờ chịu như thế. Ông lịch sự tiến lại gần một quý bà và nhẹ nhàng: Tricycle, madam? (xích lô không, thưa bà?) rất lưu loát và đúng điệu ngữ. Không như tôi, vị khách kia chẳng có gì ngạc nhiên: Sự lịch thiệp của những Tricyclist (người đi xích lô, đi xe ba bánh) Hội vốn nổi tiếng từ nhiều năm nay. Và quý bà đó cũng biết rằng, giả sử có từ chối cũng không hề gì, lại được nghe một câu nói nhẹ nhàng, đúng ngữ điệu khác có nội dung đại khái: Hy vọng lần sau sẽ được phục vụ quý khách.
Học ngoại ngữ
Cái gì chứ trình độ tiếng Anh của chú tôi thì rành: Đến năm 50 tuổi, ông không chỉ nói gì khác ngoài tiếng chào “Hé lô” (hello) cho dù thâm niên đạp xe ba bánh thì đã được 20 năm. Bắt đầu từ năm 1995, du khách nước ngoài đến Hội An trở nên tấp nập, và một phương tiện đi lại tại đô thị cổ được họ ưa chuộng nhất là xe xích lô. Những người biết tiếng Tây trong khi chở khách có thể trao đổi qua lại gây thiện cảm. Rồi có thể hỏi khách ở khách sạn nhà, có cần đi dạo đâu nữa không, lúc nào đi… để tìm đến mối quen cho mình, Chú thì chỉ biết cắm cúi vào đạp xe, khách hỏi câu nào lắc đầu câu ấy, chở đến nơi nhận tiền xe, rồi thôi… Chú quyết tâm học ngoại ngữ bằng cách săm một cuốn sổ tay, ngày ngày trong lúc chờ phiên, chú hỏi những người giỏi ngoại ngữ trong đôi cách nói một vài tình huống rồi ghi lại bằng thứ tiếng của… quê mình.
Lần đầu tiến, chú tôi vận dụng là với một du khách người Mỹ. Khách chịu giá 30.000đ cho đoạn đường từ phố Hội xuống biển Cửu Đại. Thế nhưng đến nơi, vị khách nọ chỉ trả 15.000đ. Sau khi về đội, chú kể cho đồng nghiệp Nghe, họ ôm bụng mà cười. Lỗi là do chú, thay vì nói fifty chú lại nói fifteen. Hôm đó về nhà chú bảo tôi: Tây hắn nói như… cú mổ. 1 là 1, 2 là 2. Mình nói “ngọng” là mất tiền liền.
Chính nhờ “sự cố” đó mà chú đối xử với ngoại ngữ nghiêm túc hơn. Chú mua một cuốn sách dạy nói tiếng Anh cấp tốc về học ghi lại những câu tình huống. Rồi chú nhờ bạn bè chỉnh sửa giọng nói mình thật chuẩn.
“Mặt tiền” của phố Hội
Chở du khách chỉ đi quan trong phố, xa nhất là qua bên kia cầu Cẩm Nam hay xuống biển Cửu Đại cũng chỉ 3 – 4 km. Đường nội thị Hội An lại láng nhựa toàn bộ, xe chạy êm ru. Mà du khách lại khoái đi chậm. Chở khách cả ngày không đổ giọt mồ hôi. Trong 65 thành viên trong đội xích lô Hội An, nhiều người còn lớn tuổi hơn cả chú, như ông Trương Soạn đã 72 tuổi mà vẫn chạy … tốt. Đội xe lại có quy chế hẳn hoi. Đến hẹn người nào người ấy chở khách, không giành giật qua lại. Cả ngày chẳng ai có to tiếng. Ai cũng sợ nếu gây gỗ, đánh chửi nhau, xúc phiên nhau hay nhậu nhẹt trong lúc đang chở khách hoặc có bất cứ hành vi nào thiếu văn hóa với khách… sẽ bị đội phạt 100.000đ và cho nghỉ ở nhà 3 ngày, nếu tái phạm sẽ chuyển đến chính quyền xử lý.
Mỗi sáng, ăn sáng, uống café xong chú đạp xe đến điểm đậu quy định (Hội An có 3 điểm đậu như thế: 1. Ngac tư Hoàng Diệu – Nguyễn Duy Hiệu, 2. Ngã tư Nguyễn Huệ – Phan Chu Trinh, 3. Ngã ba Trần Hưng Đạo – Nguyễn Huệ). Đến nơi chú ghi lại số của mình lên tấm bản của đội. Mỗi khi có khách, theo thứ tự số xe nào ở trên ấy đi trước. Khi đến phiên mình chú nhã nhặn hỏi khách cần đi đâu, rồi ra giá. Từ khách sạn Hội An xuống Cửa Đại chỉ 3 km nhưng chú hô 5 USD. Dù vậy khách chỉ trả 4 hay 3 USD chú cũng chở. Vì có 3 USD cũng đã 45.000đ gấp hơn 4 lần thời chú chở cả người lẫn cá đi 10 km lên Vĩnh Điện. Đấy là khách đi tuyến, nếu đi giờ còn khỏe hơn, cứ có giờ có tiền. Chú cứ chầm chầm mà đi, vừa đi vừ thực tậ vốn ngoại ngữ của mình. Trung bình một ngày chú thu nhập được 40 – 50.000 đ, cũng có ngày không có đồng nào (vào mùa ít khách nhưng rất hiếm khi) và cũng có ngày được vài trăm ngàn đồng (do khách cho thêm). Dù ít hay nhiều cứ chiều đến trên đường về là chú ghé quán, để cho giãn gân cốt chú uống 1 chai bia – mà phải là bia của mấy em tiếp viên có hàng chữ “Ấn tượng mùa hè” ở phía sau lưng kia. Cũng có khi quá … chai, ngà ngà say, chú lại kể về cái thời đạp xe 10 năm trước. Thời đó chiều chiều chú cũng hay vào quán nhưng chỉ dám uống ly rượu đế vài trăm đồng. Lúc đó xe chú rách như tươm mà không có tiền sửa. Bây giờ xe chú thứ gì cũng là hàng xịn, dàng khung xe bằng Inốc sang choang, mấy ổ bi trước, sau đều là loại đắc tiền, bánh xe nhỡ bị xẹp là chú thay ngay ruột mới, lớ xe mới chứ không thèm vá. Chú bảo: Lấy tiền Tây thì phải chơi như Tây chớ, chú kể, bữa tước công chú Thái Lan qua Hội An chú cũng tham gia chở đoàn của công chúa ở phố đi bộ. Và chú tiếc là không biết tiếng … Thái Lan để nói qua nói lại cho vui. Tôi nói: Họ là quan khách đi công việc đâu phải mình muốn nói là nói. Ông phản ứng ngay: Tụi tao là “mặt tiền” của đô thị cổ, chở bao nhiêu là khách quan trọng rồi chẳng lẽ không biết nói rằng cho lịch sự, phải chăng ah? Tôi đùa: Thế sao dân kinh doanh khách sạn Hội An bảo chính nhân viên lễ tân khách sạn mới là “mặt tiền” của đô thị cổ? Chú cãi: Thì cũng có khách theo xe đến tận khách sạn , hoặc họ không ở trọ chỉ đi tham quan Hội An thôi thì thử hỏi họ phải tìm ai, nhờ ai, ai là người thay mặt dân Hội An nói câu đầu tiên với họ.
Phước Lê – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 22 (187) 2001

Mùa gặt hái giải thưởng quốc tế của du lịch Hồng Kông

Cơ quan Du lịch Hồng Kông đã được chọn đại diện cho khu vực châu Á – Thái Bình Dương để nhận giải thưởng lữ hành thế giới hàng năm (World Travel Awards). Đây là giải thưởng được trao cho những tổ chức quản lý du lịch có thành tựu nhất trong các hoạt động phát triển du lịch – lữ hành. Việc xác định giải dựa trên kết quả bầu chọn của các cơ quan du lịch của hơn 200 nước trên thế giới và công bố tại Hội nghị hàng năm của Hiệp hội Lữ hành thế giới họp tại Kuala Lumpur trong các ngày 10 – 12/4/2001.
Hồi tháng 2, Hồng Kông nhận Giải thưởng lớn tại liên hoan phim du lịch quốc tế tổ chức tại Bratislava, Cộng hòa Séc cho phim “Sắc màu của cuộc sống” (Color of Life). Sang tháng 3, Hồng Kông lại được nhận giải thưởng “Golden Compas” cho phim quảng cáo du lịch hay nhất tại liên hoan phim ITB 2001 ở Berlin, Đức.
Du lịch Palestine thiệt hại 150 triệu USD
Bộ trưởng Du lịch Palestine Mitri. Abu Eita cho biết gần 7 tháng xung đột Palestine – Israel đã khiến cho ngành Du lịch Palestine rơi vào “thảm họa”, thiệt hại 150 triệu USD. Cả hai địa danh hấp dẫn du lịch nhất của Palestine là Thánh địa Bethlehem và thành phố cổ Jericho đều bị ảnh hưởng nghiêm trọng do lệnh phong tỏa của Israel và bị bắn phá. Trong tháng 12/2000 – tháng cao điểm của du lịch Bethlehem chỉ có 1.630 du khách đến thánh địa này, so với 350.000 người đến trong cùng tháng này năm 1999. 3 tháng cuối năm 2000, hơn nữa triệu du khách đã quyết định hoãn các chuyến đến thăm vùng lãnh thổ Palestine.
Thế giới Arab tẩy chay Israel
Các Bộ trưởng Du lịch Arab đã thỏa thuận tẩy chay cuộc họp với Bộ trưởng Du lịch Israel do “sự xâm lược” của Israel đối với Palestine trong mấy tháng qua. Tham gia cuộc tẩy chay này có các Bộ trưởng Du lịch Ai Cập, Gióocđani, Tuynidi…
California: Khai trương công viên Disney mới
Vừa qua, Walt Disney đã khai trương một công viên giải trí mới tại California (Mỹ) mang tên “California Adventure” gợi lại lịch sử, văn hóa, cảnh vật và phong cách sống của bang này.
Được giới thiệu như một cuộc phiêu lưu, một câu chuyện hoang đường và một thử nghiệm, công viên “California Adventure” là sự mở rộng của Disneyland tại bãi đậu xe cũ ở Anhaheim, cách Los Angeles khoảng 60km về phía nam.
Với 22 trò chơi giải trí, công viên được chia thành 3 khu vực:
“Paradise Pier” khu giải trí gợi nhớ quê hương dọc bờ biển “Holywood Pictures Backlot” dành cho điện ảnh và “Golden State” gợi lại các vẻ đẹp thiên nhiên, lịch sử và dân cư ở bang.
Khu vực thứ ba nổi bật với ngọn núi đồ sộ hình con gấu, có trò chơi giải trí mới “Soarin California” mang lại cho du khách cảm giác bay bổng trên những khu vực đẹp nhất vùng California. “California Screamin” là trò chơi tụt dốc khổng lồ đẩy những người táo bạo nhất với tốc độ từ 0 đến 90km/giờ trong vòng 4 giây trước khi đưa họ đến một khúc quanh 360 độ.
Các du khách cũng có thể biến thành ngôi sao điện ảnh với trò chơi “Superstar Limo” để học hỏi các kỹ thuật phim hoạt hình hoặc khám phá nghệ thuật trồng nho.
Hội nghị hiệp đồng không lưu khu vực asean
Hội nghị Hiệp đồng Không lưu khu vực ASEAN lần thứ 9 vừa kết thúc tại Thành phố Hồ Chí Minh. Tham dự hội nghị có đại diện hàng không các nước ASEAN. Tổ chức Hàng không quốc tế (ICAO) và Hiệp hội Không tải quốc tế (IAIA). Hội nghị nhằm đẩy mạnh việc phối hợp công tác không lưu trong khu vực, quan hệ hiệp đồng hợp tác và triển khai hệ thống đường máy bay mới trên biển Đông vào 1/11/2001.
T.L – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 16(181)2001

Giải pháp vốn vay cho khách sạn

Ngày nay trong thị trường hàng tiêu dùng các nhà doanh nghiệp đang tìm cách thay đổi mẫu mã sản phẩm để cạnh tranh và lôi cuốn khách hàng. Đối với ngành kinh doanh khách sạn du lịch cũng vậy, nếu không liên tục đổi mới và tạo ra sản phẩm mới sẽ tạo sản phẩm mới sẽ rất khó khăn thu hút, nhất là khách du lịch ngày càng đòi hỏi chất lượng cao trong phục vụ.
Khó nhất hiện nay đối với các giám đốc khách sạn là phải có nguồn vốn lớn để đầu tư nâng cấp khách sạn. Chính vì thế, họ rất cân nhắc lựa chọn phương án đầu tư và ngại gõ của Ngân hàng, bởi nhiều khách sạn sau khi cải tạo nâng cấp bằng vay thì lại kinh doanh không đủ trả lãi ngân hàng, chưa tính đến trả gốc vì thời gian vay vốn vẫn chưa được Chính phủ điều chỉnh. Đối với họ, có hai con đường lựa chọn: hoặc là cứ tiếp tục kinh doanh với khách sạn đã xuống cấp, trang thiết bị lạc hậu và hậu quả công suất phòng thấp, doanh thu không đủ chi phí; hoặc là đầu tư đổi mới. Trong hai trường hợp ấy chọn biện pháp thứ 2 là hợp lý hơn.
Vấn đề đặt ra có phải là tất cả các khách sạn cải tạo điều thành công? Không hẳn như thế, thị trường mới là yếu tố quyết định. Du khách ngày càng đòi hỏi khách sạn chất lượng cao, nhiều dịch vụ đồng bộ, nên việc nâng cấp khách sạn phải hướng tới nhu cầu của các đối tượng khách. Chất lượng càng cao càng có khả năng thu hút khách và chất lượng trở thành yếu tố sống còn trong cạnh tranh dịch vụ lưu trú hiện nay.
Đối với các doanh nghiệp Nhà nước có nhiều chức năng kinh doanh, có nguồn vốn tự có để tự điều chỉnh trong phạm vi doanh nghiệp, không phải sử dụng vốn vay, thì đổi mới khách sạn là phương án tối ưu nhất đưa doanh nghiệp phát triển. Điều quan trọng nhất là Chính phủ nên có chính sách ưu đãi cho các doanh nghiệp khách sạn và thời gian hoàn trả vốn vay (thời gian hoàn trả gốc và lãi vay ít nhất là 10 -15 năm, bởi việc thu hồi vốn càng dì, càng có cơ hội cho doanh nghiệp phát triển). Đó cũng là giải pháp cho việc: vốn ngân hàng đóng băng trong khi doanh nghiệp đang cần vốn để kinh doanh.
Người châu Á duy nhất lọt vào vòng chung kết.
Món ăn thịt cừu tẩm mươi tiêu với khoai tây nghiền và rau tươi trong vườn Lê Ngọc Lan – Trợ lý phụ trách bếp u, khách sạn Sofitel Metropele Hà Nội, đã chính thức lọt vào vòng chung kết cuộc thi nấu ăn mang tên “Những thành công trong nghệ thuật ẩm thực quốc tế” do tập đoàn quản lý khách sạn ACCOR tổ chức tại Lyon, Pháp. Cuộc thi này nhằm tuyển chọn những đầu bếp tài năng nhất thế giới từ hàng nghìn khách sạn do tập đoàn ACCOR quản lý. Lê Ngộ Lân là người Châu Á duy nhất lọt vào vòng chung kết.
Món ăn dự thi của Lê Ngọc Lân được đánh giá là một sự kết hợp độc đáo giữa ẩm thực Pháp và ẩm thực Việt Nam.
Trung Quôc quy định về việc sử dụng ngoại tệ.
Vừa qua, Chính phủ Trung Quốc đã ban hành qui định mới cho khách du lịch trong nước chỉ được trả tiền vé tham quan bằng nội tệ và mang 1000 USD khi đi du lịch tới Hồng Kông, Ma Cao và 2000 USD khi đi du lịch ra nước ngoài. Số ngoại tệ trên cũng phải mua ở các chi nhánh ngân hàng mà cụ Du lịch Trung Quốc cho phép.
Lý do chính để Trung Quốc ban hành qui định này là thị trường bán ngoại tệ chợ đen ở đây ngày càng phát triển mạnh, ảnh hưởng xấu đến hoạt động của ngân hàng trong nước.
Tuy vậy, qui định này cũng làm ảnh hưởng không nhỏ tới các công ty kinh doanh du lịch, hạn chế nguồn khách du lịch ra nước ngoài. Ông Garry Yeung, Tổng giám đốc hãng CITS của Hồng Kông hy vọng Chính phủ Trung Quốc sẽ thay đổi qui định trên sau khi nước này gia nhập tổ chức WTO.
Dương Thị Thơ – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 12 (177) 2001

Cần bảo tồn di sản văn hóa thế giới

Qua 19 năm , Hội An đã để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp với du khách, đã được chính phủ tuyên dương nhu là mô hình đô thị Văn hóa – Du lịch, một bảo tàng sống cần giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa trên nền tảng cơ sở hạ tầng và dịch vụ hiện đại. trao đổi với chúng tôi, anh Nguyễn Sự, Chủ tịch Ủy ban nhân dân thị xã Hội An cho biết: “Phát triển du lịch phải có tác động thúc đẩy kinh tế xã hội, nâng cao dân trí, trật tự an toàn xã hội, phải giải quyết giải pháp về bảo vệ trùng tu, tôn tạo di sản văn hóa, khai thác đặc điểm thiên nhiên ưu đãi và khả năng kiểm soát cải thiện môi trường đồng thời giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc. Điều quan trọng là phải có đội ngũ công nhân quản lý và những người thợ lành nghề”.
Đối với Thánh Địa Mỹ Sơn cần phải đầu tư khắc họa như là nơi tập trung cao độ các giá trị văn hóa Chăm Pa còn lại, là nơi mở cửa cho chúng ta bước vào một nền văn hóa đã từng có thời kỳ rực rỡ. Trong những năm qua, nhất là 10 năm trở lại đây, chính quyền địa phương và các ngành chức năng đã cố gắng làm cho các di sản văn hóa Chăm lấy lại phần nào vẻ đẹp của nó thông qua việc tăng cường trùng tu, bảo vệ di tích. Đối với di tích Mỹ Sơn đã thúc đẩy nhiều hoạt động hỗ trợ tích cực cho di tích và phát triển du lịch. Việc chú trọng đầu tư môi trường du lịch vành đai cây rừng xung quanh Mỹ Sơn trên các đồi núi đã tạo cảnh quan hạn chế những tác động của thời tiết đến công trình kiến trúc như bão, lũ… vì vậy Mỹ Sơn phải được xây dựng thành khu du lịch văn hóa – sinh thái với diện tích thung lũng Hòn Đền – Mỹ Sơn khoảng 1.0622 ha. Việc tạo cảnh quan môi trường sinh thái đẹp, hấp dẫn phù hợp với giá trị di sản là cần thiết. việc hình thành thành những khu vực dịch vụ đáp ứng nhu cầu của khách là quan trọng góp phần cho di sản văn hóa thế giới Mỹ Sơn được giữ gìn lâu dài, để lại ấn tượng cho du khách. Nếu theo hướng này thì Mỹ Sơn chỉ có thể phù hợp với lợi thế của nó và hiện rõ trong tâm trí của du khách khi nó gắn liền với sự đề cao hình ảnh của Văn hóa Chăm Pa trong sự phát triển du lịch miền Trung.đồng thời cần đầu tư kinh phí, công sức cho việc khảo cổ, tôn tạo và tuyên truyền cho trục Mỹ Sơn – Trà Kiệu – Hội An – Cù Lao Chàm cả về du lịch văn hóa và du lịch sinh thái. Anh Nguyễn Văn Hiến, Chủ tịch Ủy ban nhân dân huyện Duy Xuyên tỉnh Quảng Nam cho rằng: “Thánh địa Mỹ Sơn từ hoang phế nay trở thành tài sản văn hóa, du lịch quý báu của đất nước và của tỉnh nhà. Chúng ta phải bảo vệ và phát huy khu di tích Mỹ Sơn là một sự nghiệp to lớn , lâu dài của các ngành, các cấp, của các tầng lớp nhân dân và có sự đầu tư của Nhà nước, sự giúp đỡ về nhiều mặt của các tổ chức quốc tế, nhưng trong đó ý thức làm chủ của nhân dân địa phương là cực kỳ quan trọng”.
Dự án đầu tư, bảo tồn, tu bổ và khai thác, rà phá, tháo gỡ bom mìn, vật liệu nổ với kinh phí đầu tư 30 tỷ 792 triệu đồng. Song làm thế nào phải có cơ chế, phải phân định rạch ròi từ cấp huyện đến cấp tỉnh, trung ương, quốc tế. điều quan trọng là phải đẩy nhanh tiến độ dự án là 5 năm thay vì 10 năm như dự kiến để Mỹ Sơn sớm qua khỏi giai đoạn cứu nguy.
Chúng ta phải quản lý tốt hơn nữa với hai di sản văn hóa thế giới để Hội An và Mỹ Sơn mãi mãi trường tồn với thời gian, mãi mãi với danh hiệu “Di sản văn hóa thế giới” và đó chính là biểu hiện của lòng quyết tâm, là khẩu hiệu hành động của mỗi chúng ta, để không phụ lòng tin của cả nước, quốc tế trong việc giao cho chúng ta gìn giữ hai di sản quý giá này.
Đắc Bình, Lương Bài – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 7(172)2001