Chu thị hòa, người đảng viên trung thực tận tụy

Một ngày cuối tháng ba vừa qua, khi rời khỏi khách sạn Kim Liên, anh Hoang Văn Dũng, công tác tại Công ty bê tông vật liệu xây dựng Phú Thọ để quên chiếc vali, trong đó có 24 triệu đồng, 1.200 USD và một số tài sản có giá trị khác. Sau nữa ngày quay lại vẫn nhận được đầy đủ, anh Dũng vô cùng xúc động và cảm phục tấm lòng trung thực của cán bộ nhân viên Nhà hàng ăn số 3 do Đảng viên “trẻ” Chu Thị Hòa phụ trách.
Đây không phải là lần đầu tiên chị Hòa và các nhân viên của mình được chứng kiến niềm vui của khách hàng khi nhận lại tài sản để quên. Năm 2000, Công ty Khách sạn Du lịch Kim Liên đã có 56 trường hợp trả lại tài sản do khách bỏ quên, tổng trị giá hơn 300 triệu đồng, riêng chị đã bảo quản và trả lại cho khách 16 triệu đồng, 1 máy điện thoại di động và nhiều tài sản khác. Nét đẹp đó đã trở thành truyền thống từ nhiều năm nay của Công ty Khách sạn Du lịch Kim Liên nói chung và Nhà hàng ăn số 3 nói riêng.
Đã 30 năm công tác, dù là nhân viên hay phụ trách Tổ, Bàn, Nhà hàng… Chị Hòa vẫn luôn hoàn thành tốt công việc được giao và vai trò gương mẫu của chị luôn là yếu tố quan trọng trong thành tích của cả tập thể. Dẫu vẫn còn bỡ ngỡ và gặp nhiều khó khăn trên cương vị công tác mới, nhưng chỉ tính riêng quý I của năm 2001, Nhà hàng số 3 đã đạt doanh thu 474.278.400 đồng, tăng 20% so với cùng kỳ năm 2000. Ngoài việc quản lý, điều hành có hiệu quả, chị Hòa luôn là người thầy của các nhân viên mới vào nghề. Theo chị, kiến thức, kinh nghiệm từ thực tế là yếu tố cần thiết nhất cho lớp trẻ mau chóng hình thành kỹ năng, kỹ xảo trong nghề nghiệp…
Với những thành tích đóng góp cho tập thể, tháng 9 năm 2000 chị Hòa đã được vinh dự đứng trong hàng ngũ của Đảng. Niềm vui như được nhân lên khi chị là đại biểu duy nhất của Công ty Khách sạn Du lịch Kim Liên đi dự Hội nghị “Người tốt việc tốt” của Thủ đô cuối năm 2000 và được Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội tặng Bằng khen.
Phó tổng cục trưởng nguyễn phú đức tiếp các đại sứ mới bổ nhiệm
Ngày 18/4/2001 tại Hà Nội, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch Nguyễn Phú Đức đã tiếp và làm việc với 14 vị đại sứ Việt Nam mới được bổ nhiệm chuẩn bị lên đường nhận nhiệm vụ.
Phó Tổng cục trưởng Nguyễn Phú Đức thông báo tình hình hoạt động của ngành Du lịch, nêu rõ những nhiệm vụ trọng tâm trong giai đoạn trước mắt, đặc biệt nhấn mạnh nhiệm vụ tuyên truyền quảng bá của toàn ngành. Trên cơ sở đó, Phó Tổng cục trưởng đề nghị các vị đại sứ quan tâm giúp đỡ ngành Du lịch một số vấn đề cụ thể, nhằm tăng cường công tác tuyên truyền quảng bá tại thị trường nước sở tại, trao đổi, cung cấp thông tin về Du lịch…
Các vị Đại sứ cũng bày tỏ sự đồng tình với chương trình hoạt động của ngành du lịch, đồng thời, nêu ý kiến để cùng thống nhất xây dựng kế hoạch phối hợp thực hiện những vấn đề đã được Tổng cục Du lịch đề nghị.
Diệp Hiền – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 16(181)2001

Công ty du lịch dịch vụ tây hồ

Công ty Du lịch Dịch Vụ Tây Hồ được thành lập năm 1991, cơ sở vật chất kỹ thuật phục vụ kinh doanh chủ yếu là khách sạn Tây Hồ, nằm trên khuôn viên thoáng mát bên bờ Hồ Tây. Ngay sau khi đưa vào hoạt động kinh doanh, do có lợi thế lý tưởng là địa điểm không bị ảnh hưởng bởi sự ồn ào của khu đô thị và không gian thoáng đẹp, khách sạn Tây Hồ sớm có được loại hình du lịch đặc trưng riêng của mình. Đó là phục vụ khách nghĩ thường xuyên, dài hạn và các hội nghị, hội thảo lớn. Trong suốt 10 năm hoạt động và phát triển, Công ty luôn nhận ra thế mạnh của mình, từ đó tích cực đầu tư đúng hướng nhằm khai thác có hiệu quả lợi thế đó.
Với chức năng kinh doanh chủ yếu là dịch vụ lưu trú, khách sạn Tây Hồ luôn đảm bảo 120 phòng nghỉ đạt tiêu chuẩn đón khách quốc tế, trong đó có 6 phòng thượng hạng. Ngoài ra, khách sạn có những phòng họp lớn, nhỏ, thỏa mãn yêu cầu các cuộc hội thảo quốc tế, với trang thiết bị hiện đại, hệ thống dịch thuật đáp ứng 16 ngôn ngữ khác nhau. Công ty đã hoàn thiện các dịch vụ bổ trợ như 2 bể bơi lớn, 2 sân quần vợt, khu vực tập luyện thẩm mỹ, phòng hát thư giãn, quầy mỹ nghệ… Dịch vụ nhà hàng cũng là nguồn thu lớn của Công ty. Ngoài lượng khách lưu trú sử dụng dịch vụ ăn uống, khách sạn Tây Hồ luôn có những đối tượng khách tập thể lớn như hội nghị, hội thảo, tiệc cưới… Nét riêng về ẩm thực của khách sạn Tây Hồ là những món đặc sản được chế biến từ ốc, cá… liên quan tới hồ Tây đầy huyền thoại.
Trung tâm lữ hành của Công ty có trụ sở tại 107 Quan Thánh, với đội xe chất lượng cao từ 4 đến 26 chỗ ngồi. Tại đây tiếp nhận và tổ chức các tour du lịch trong nước, quốc tế với nhiều chương trình phong phú, hấp dẫn.
Nắm bắt nhu cầu vui chơi giải trí của nhân dân Thủ đô vào các ngày nghỉ cuối tuần, Trung tâm lữ hành của Công ty đã tổ chức tour du thuyền đưa du khách tham quan các di tích đền, chùa xung quanh hồ Tây trong thời gian 1 ngày và sử dụng các dịch vụ của khách sạn. Hiện nay chương trình du lịch ngày nghỉ cuối tuần đang được nhân dân Thủ đô tham gia ngày càng đông. Du khách sẽ được thăm nhiều di tích, thắng cảnh ở nội và ngoại thành Hà Nội, tham gia các trò chơi thể thao dưới nước, nghỉ ngơi thư giãn tại khách sạn… Chương trình du lịch này rất thích hợp cho những ngày nghỉ cuối tuần của cả gia đình.
Với trách nhiệm là thành viên Chi hội PATA Việt Nam, Công ty Du lịch Dịch Vụ Tây Hồ luôn thực hiện tốt nghĩa vụ của mình, nhiệt tình hưởng ứng và tham gia tích cực các hoạt động của PATA, có nhiều đóng góp cho sự nghiệp phát triển du lịch Thủ đô và du lịch cả nước nói chung.
Lăng cô phải trở thành khu du lịch tầm cỡ quốc gia
(Trích lời phát biểu của đồng chí Nguyễn Phú Đức, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch tại lễ khai trương Khu du lịch Lăng Cô)
Công ty Du Lịch Hương Giang, đơn vị Anh hùng Lao Động trong thời kỳ đổi mới duy nhất của ngành Du lịch, đã đầu tư đúng hướng, kiến tạo được Khu du lịch đa năng, thu hút khách du lịch đến với miền đất đầy thơ mộng, hùng vĩ và tràn ngập tình người mặn mòi, mến khách.
Bước vào thế kỷ 21, Chính phủ đã đồng ý xây dựng Khu du lịch Cảnh Dương – Lăng Cô – Non Nước thành một trong 4 khu Du lịch tổng hợp Quốc gia.
Vì thế, Tổng cục Du lịch sẽ cùng với Thừa Thiên – Huế tiếp tục xây dựng Lăng Cô trở thành Khu Du lịch tầm cỡ quốc gia, thu hút nhiều khách du lịch, làm cho du lịch Lăng Cô cùng với các khu du lịch khác được phát triển, đẩy ngành Du lịch Thừa Thiên – Huế tiến nhanh, tiến vững chắc, nhanh chóng thực sự trở thành ngành kinh tế mũi nhọn của tỉnh nhà, góp phần vào sự nghiệp phát triển kinh tế – xã hội – văn hóa – an ninh – quốc phòng, môi trường môi sinh, giải quyết công ăn việc làm, nâng cao đời sống của nhân dân trong tỉnh.
Xin chúc Khu du lịch Lăng Cô và Công ty Du lịch Hương Giang hoạt động có hiệu quả và không ngừng phát triển với tư cách là người đi đầu đột phá.
Việt Hằng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 15(180)2001

Tác phẩm nổi tiếng ra đời

Tác phẩm nổi tiếng ra đời sau chueyens đi Tây… Phạm Phú Thứ sinh năm 1821 nhưng không phải tuổi Tân Tỵ, vì tính theo âm lịch thì đó là ngày 26 tháng Chạp năm Canh Thìn, nghĩa là sau một tuần mới đến mùng Một Tết Tân Tỵ.
Phạm Phú Thứ lúc nhỏ tên là Hào (hào kiệt), đi học lấy tên là Thứ (rộng lượng), khi đỗ đại khoa vua đổi là Thứ (đông đúc), do đó có tên chữ là Giáo Chi (dạy họ( lại lấy danh hiệu là Trúc Đường (nhà tre), biệt hiệu Giá Viên (vườn mía) và hai biệt hiệu khác ít dùng là Thúc Minh (Nhật cái trong sáng), Trúc Ẩn (núp trong tre). Ông thi đỗ tiến sĩ năm 22 tuổi, làm quan tới chức Thượng thư Bộ Hộ, sung Thương chính đại thần.
Giữa năm 1863 ông được cử làm phó sứ, cùng chánh Sứ Phan Thanh Giản và Bồi Sứ Ngụy Khắc Đản sang Pháp và Tây Ban Nha với danh nghĩa ngoại giao kỳ thực là đàm phán đòi 3 tỉnh Nam Kỳ. Chuyến công tác kéo dài tận tháng 3 năm sau (1864) mới quay về nước. Về đến kinh, ông dâng vua bản tây hành nhật ký (nhật ký đi Tây), ghi chép tĩ mĩ những điều mắt tháy tai nghe và cảm nghĩ về nền văn minh cơ khí Phương tây nhằm thuyết phục triều đình mạnh dạn mở cửa thông thương với nước ngoài, đưa đất nước tiến lên cường thịnh. Ngoài ra ông còn dâng vua nhiều tấu mang nội dung cải cách giáo dục kinh tế, quốc phòng, nội chính đối ngoại. Ông còn cho mở một trường học tiếng Pháp ngữ đầu tiên ở nước ta.
Dưới đây xin trích ít đoạn trong Tây hành nhật ký.
“Chúng tôi chia nhau ngồi thuyền cúng đến. Quan ba Căng – tôm thuyền trưởng thuyền Ế – cô ( É cho = tiếng vang), thuyền này do quyền soái Phú Lăng Sa là quan sáu Gia – lăng – đi – y phái đến. Thuyền này thân bọc sắt dài 15 trượng rộng 2 trượng cao 3 trượng bốn tầng lót ván, ở giữa trước và sau có 3 cột buồm, 2 ống khói cách nhau chừng 5 thước); hai bánh xe hướng ra ngoài. Ở giữa đặt nồi máy cao, thuyền lửa có hai loại máy hơi nước. Thuyền có 3 cỗ đại bác và hơn trăm khẩu sung trườn. Quan trọng thuyền có 5 người, một quan hai, một quan , hai quan một, một quan thầy thuốc. Chúng tôi ở mỗi người một phòng trên tầng nhì, có ghế nằm có đệm có vải phủ. Giờ Mùi thuyền đốt lửa ra khơi.
Và đây là đoạn tả sứ bộ trên đất Pháp
“Chúng tôi đến, viên quan coi việc dân hộ và viên lãnh sự thành này mời chúng tôi đi xem hát (…). Đó là họ vâng theo lệnh quốc trưởng của họ có lòng kính trọng Đức Hoàng đế nước Đại Nam. Rạp hát của họ đều làm thành một sở riêng. Ba mặt: trước, bên trái, bên phải xây bảy tầng kiểu vòng cung, chia làm hơn 20 gian, trong đó sắp ghế để ngồi xem, mặt trong cũng là sân khấu. Trên màn trướng (ý nói phông hậu)vẽ những cảnh trời mây, non nước, hoa lá, cỏ cây đủ màu sắc. Trước sân khấu là dàn nhạc, tiếp đến sắp ghế ngồi. Cứ hát hết một hồi lại hạ màn để dọn dẹp sân khấu; xong rung chuông làm hiệu và kèn trống nổi rập lên , tức thì màn lại kéo lên; ca đồng vũ nữ lên sân khấu nhảy múa quay tít ngả nghiêng, đàn sáo vang dậy. Cốt truyện diễn trên sân khấu phần lớn ở những việc gần đây như chuyện quan huyện có ngụ ý giả làm ni cô để gần con gái, tóm lại là những chuyện có ngụ ý chế giễu; có khi diễn trò cưỡi ngựa hoặc đánh trận…
Người xem (mỗi buổi chiều) đông đến vài nghìn, ngồi trên một thứ ván hẹp ke liền nhau, tùy theo chỗ ngồi mà trả tiền. Khi muốn khen chỗ hay, tán thưởng cái lạ thì vỗ tay để tỏa sự vui thích chứ không làm ồn. Trong rạp hát, người ta theo từng hồi mà bán tờ chương trình trong đó ghi đầy đủ sự tích biểu diễn; người xem mua mỗi tờ giá chừng năm, sáu mạch (1/10 quan). Đến khuya cũng có bàn trà bánh, chỉ cấm hút thuốc thôi, hỏi thì họ nói rằng trong rạp cấm như vậy là vì tính phụ nữ không thích thuốc lá (tục người ta trọng phụ nữ, cho nên tính phụ nữ không thích thuốc lá thì chồng ở nhà mỗi khi hút thuốc cũng phải đến phòng khác. Trong rạp hát hoặc trên đường phố, trên xe cộ, khi vợ chồng càm tay nhau đi với nhau thì đàn ông không dám hút thuốc)”.
Phạm Phú Thứ không những là vị quan tài giỏi, thanh liêm, nhà cải cách xã hội táo bạo, nhà ngoại giao mềm mỏng khôn khéo mà ông còn là một nhà văn, nhà thơ nổi tiếng, đặc biêt là tài viết ký. Tây hành nhật ký luôn được các thế hệ xưa nay đánh giá cao vì ngoài giá trị đích thực về tư liệu lịch sử được ghi chép tỉ mĩ công phu, tác phẩm còn là một thiên du ký được viết bằng những lời văn mộc mạc nhưng vô cùng trong sáng, khúc chiết, hấp dẫn người đọc. Đây là một áng văn xuôi xuất sắc, xứng đáng xếp ngang nhừng tác phẩm nổi tiếng của nước nhà như Hoàng lê Nhất thống chí của Ngô Gia Văn Phái, Vũ trung tùy bút của Phạm Đình Hổ, Lê quý kỷ sự của Nguyễn Thu…
Duy Nghĩa – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 55 (191) – Năm 2001

Nguồn gốc của ngày hội tình yêu

Thực ra ngày hội tình yêu (Valentine’s day) không phải là ngày lễ tình nhân – dành cho những đôi trai gái yêu nhau như trong ý nghĩa của nhiều người mà đó là ngày hội dành cho những người yêu thương nhau.
Ngày Hội tình yêu, có một nguồn gốc sâu xa, từ thế kỷ thứ III của thời đại La Mã. Vị Hoàng đế trị vì của đất nước này có tên là Claudius, vì muốn cho quân đội mình hùng mạnh, nên ông đã công bố sắc lệnh buộc các thanh niên phải gia nhập quân ngũ. Để thực hiện được điều đó, Claudius quyết định không cho phép bất kỳ việc kết hôn nào. Tuy nhiên, ước nguyện của toàn thể nhân dân La Mã là muốn có hòa bình, không có sự chém giết. Họ cho rằng luật lệ của Claudius là tàn nhẫn và điên rồ. Vào thời đó có vị linh mục công giáo tên là Thánh Valentine vẫn âm thầm tổ chức lễ cưới cho các cặp nam nữ thanh niên một cách bí mật. Một đêm khuya, trong khi vị thánh Valentine đang làm lễ kết hôn cho đôi lứa thì bỗng nhiên nghe tiếng bước chân của bọn lính tuần tra. Nhờ chúa, cặp trai gái đã mau chân trốn thoát, nhưng Thánh Valentine đã bị bắt và tống vào nhà ngục. Một bản án tử hình nghiêm khắc đã buộc tội ông chống lại triều đình.
Trong thời gian bị giam trong ngục tối. Thánh Valentine vẫn luôn vui vẻ vì có rất nheieuf bạn trẻ lén lút đến viếng thăm. Họ ném qua những cửa sổ nhỏ những bó hoa tươi thắm và những bức thư thăm hỏi ngắn ngủi nhưng đầy lòng biết ơn. Những dòng chứ thắm tình đó như hun đúc cho mọi người luôn tin tưởng vào sự bất diệt của tình yêu mà không có bất cứ một vũ khí nào vũ lực nào có thể cướp đi niềm hạnh phúc đó. Điều trớ trêu là người con gái của chúa ngục lại được phép cha cho vào thăm và chuyện trò với Thánh Valentine trong nhà giam. Và chính cô đã động viên ông giữ vững tinh thần. Cô khẳng định sự đúng đắn và hợp lý việc làm của Thánh Valentine.
Thật đáng buồn là ngày phán xử cuối cùng cũng đã đến. Vào ngày Thánh Valentine sắp từ giã cõi đời, ông đã vội viết để lại cho những người con gái can đảm đó, cũng là những bạn nhỏ những lời cảm ơn chân tình, với dòng chữ:”Gửi con tình yêu Valentine của con!”. Đó là ngày 14 tháng 02 năm 269 – ngày tử nạn của thánh Valentine.
Hằng năm cứ vào ngày này người ta thường gửi quà và thiệp chúc mừng đến người họ yêu nhau, thương nhau. Tất nhiên, người nhận có thể là người yêu, bố, mẹ, bạn bè… hay bất cứ những ai được yêu mến. Có những tấm thiệp in dòng chữ rất lãng mạnh như:”I love you”, “Be my Valentine”, hoặc là một bài thơ nho nhỏ. Cũng có một số thiệp in hình chú chó nho nhỏ hay mèo con… và thường những tấm thiệp này chẳng bao giờ ghi tên người gửi để người nhận đón già, đoán non về tác giả của những tấm thiệp vui nhộn đó. Ngày nay, ngày Hội tình yêu thường người ta tặng cho nhau những bó hoa, đa số là hoa hồng và kẹo sô cô la hình trái tim.
Chơi trước khi xem
Trung tâm giải trí Video Games và Phim ảnh Orchard Sìgapore là điểm đến chơi và ngắm cảnh rất kỳ thú. Trung tâm có rất nhiều rạp hát, nhà hàng phục vụ chiếu phim. Tuy nhiên trước khi xem phim, du khách được tham gia váo các trò chơi video games đủ loại như: Trận chiến không gian, Kung fu, bắn sung, đua xe ô tô, nhảy theo nhạc, khúc côn cầu trên không… Nhà kinh doanh thật nhạy bén khi nắm bắt được tâm lý vui chơi của du khách hào phóng và họ đã có được những khoản doanh thu rất khá từ những dịch vụ này.
Máy cắt cỏ siêu phẳng
Trên thị trường thế giới đang xuất hiện một số kiểu máy cắt cỏ đặc biệt hình dáng của chúng giống như những chiếc máy cày nhỏ, và nếu bỏ tay điều khiển thì nó chẳng khác một chiếc mô tô đua hiện đại. Với loại máy cắt này, người sử dụng chỉ cần điều khiển những thông số kỹ thuật cân thiết là máy có thể vận hành một cách dễ dàng. Ngoài ra loại máy này còn có thể điều chỉnh những bãi cỏ cao, thấp để tạo cho những khu vườn, công viên… có một mặt phẳng lý tưởng.
Anh Minh – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 55 (191) – Năm 2001

Tiến tới Đại hội lần thứ IX của Đảng

Góp ý vào dự thảo báo cáo Chính Trị.
Phó Giáo sư, Tiến sĩ Nguyễn Chu Hồi – giám đốc Phân viện Hải Dương học, Chuyên gia xây dựng thể chế.
Theo tôi, Dự thảo Báo cáo Chính trị trình Đại hội IX của Ddảng được soạn thảo rất công phu, bao quát mọi vấn đề trong lĩnh vực kinh tế, chính trị, xã hội… Tuy nhiên, để văn kiện này có tính khả thi cao, thì Đảng và Nhà nước cần nêu bật được đâu là khâu đột phá mạnh trong từng lĩnh vực. Cụ thể, trong lĩnh vực phát triển kinh tế biển, mọi hoạt động điều đựơc nêu: “… Mở rộng nuôi trồng và đánh bắt,chế biến hải sản, tiến ra biển xa, khai thác và chế biến dầu khí, phát triển vận tải viễn dương, du lịch và du lịch, bảo vệ môi trường và an ninh…”. Tất cả các hoạt động trên đều quan trọng, song hoạt động nào là động lực chính phát triển kinh tế biển cần được quan tâm và đầu tư mạnh hơn.
Tiết kiệm năng lượng – Nỗi trăn trở không của riêng ai.
Vói bất kỳ nhà quản lý nào, tiết kiệm năng lượng cũng là một trong những vấn đề trăn trở cần đặt lên hàng đầu. Bởi không những hạ đựơc phí đầu vào, lại đóng góp tích cực cho moi trừơng sinh thái khu vực quốc gia và toàn cầu.
Từ mục đích trên đây, Tổng cục du lịch đã tổ chức hội thảo “Quản lý môi trường và sử dụng tiết kiệm năng lượng trong các khách sạn ở Việt Nam”. Đây là hoạt động chiếm được sư quan tâm của các giám đốc khách sạn trong tuần qua, bởi có lợi ích thiết thực đối với họ.
Ở Việt Nam, khách sạn Majastic (thành phố Hồ Chí Minh) đã đi đầu trong lĩnh vực này. Kết quả thực hiện dự án tiết kiệm cho các số thuyếtphục: 10 tháng đầu năm 1998 (khi chưa thực hiện tiết kiệm) mức tiền tiêu thụ nước ta là; 271.139.900 VND sau khi thực hiện tiết kiệm – mức tính chi phí giảm xuống còn: 184.605.046 VND. Cũng tương tự như vậy, phần tiêu thụ điện năng từ chỗ: 3.005.663.525 VND xuống còn: 2.367.306.065 VND.. sơ sơ, mỗi năm Majestic cũng tiết kiệm đựơc tiền tỷ.
Ở nước ta có trên 3000 khách sạn lớn, nhỏ (trong đó có hàng trăm khách sạn đựoc xếp sao) nếu khách sạn nào cũng làm được như Majestic thì mỗi năm ngành du lịch Việt Nam tiết kiệm được nhiều tỷ đồng, lại đóng góp một phần không nhỏ vào công việc làm xanh, sạch môi trường cho đát nước.
Cách làm để tiết kiệm năng lượng thì có nhiều, Tổng cục du lịch đã tập hợp lại thành cuốn sách hướng dẫn tỉ mỉ – các đại biểu tham dự hội thảo điều có trong tầm tay một cuốn sách. Vấn đề là ở chỗ: các khách sạn có quyết tâm và tổ chức thực hiện như thế nào mà thôi.
Nghe nói, tới đây Tổng cục du lịch sẽ cấp giấy chứng nhận “khách sạn xanh” cho những khách sạn nào có đủ các tiêu chuẩn về tiết kiệm năng lượng, đảm bảo vệ sinh moi trường… Mà du khách quốc tế thường lựa chọn những khách sạn này để lưu trú. Nếu vậy, các khách sạn sẽ không còn cách nào lựa chọn nào tốt hơn là áp dụng các biện pháp tiết kiệm năng lượng, giữ gìn môi trường trong sạch để Tổng cục du lịch cấp chứng chỉ “khách sạn xanh”. Thật là một mũi tên trúng hai đích.
Hoa Hà Hiền – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 10(175)2001

Hội thảo tập huấn về tiếp thị

Tổng cục Du lịch vừa tổ chức Hội thảo tập huấn: “Tiếp thị, một bộ phận trong quản lý Du lịch bền vững” tại Hà Nội. Đến dự buổi khai mạc có Phó Tổng cục trưởng PGS. TS Vũ Tuấn Cảnh, đại diện của tổ chức WTO và UNDP tại Việt Nam. Tham gia lớp huấn luyện có hơn 50 đại biểu từ các đơn vị của Tổng cục Du lịch, các Sở Du lịch, Thương mại – Du lịch.
Thuyết trình viên đã truyền đạt kiến thức, kỹ năng tiếp cận chiến lược đối với vấn đề tiếp thị du lịch bền vững, giúp các đại biểu nắm bắt được tình hình du lịch thế giới trong thế kỷ 21; xác định được các sản phẩm, thị trường và nhu cầu của thị trường; lập các chương trình hoạt động tiếp thị.
Lớp tập huấn nằm trong khuôn khổ dự án VIE/00/012 của Tổng cục Du lịch về “Điều chỉnh, quy hoạch tổng thể phát triển Du lịch bền vững Việt Nam” nhằm mục đích giúp đỡ những người làm việc trong ngành rõ được vị trí của Việt Nam trên thị trường Du lịch thế giới, đồng thời nắm bắt được cách xây dựng kế hoạch tiếp thị cho sản phẩm du lịch.
Các học viên đã được cấp chứng chỉ hoàn thành khóa học. Đây là một hoạt động có ý nghĩa hỗ trợ rất lớn cho việc phát triển Du lịch Việt Nam.
Đà Nẵng: bế mạc hội Đảng bộ thành phố lần thứ 18.
Chiều ngày 14/2/2001, Đại hội đại biểu Đảng bộ thành phố Đà Nẵng lần thứ 18 đã bế mạc. Đại hội đã thống nhất cao về những mục tiêu đề ra: tốc độ tăng GDP bình quân hàng năm là 13 – 14%. Trong đó công nghiệp tăng 20 – 201%, du lịch – dịch vụ tăng 12 – 13%, nông nghiệp 5 -6%, kim ngạch xuất khẩu tăng 19 – 20%, thu nhập bình quân đầu người đến 2005 đạt 1.000 USD/năm, số hộ đói nghèo giảm còn 1,35%. Đồng chí Nguyễn Bá Thanh – Phó Bí thư thành ủy – Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng khẳng định: Du lịch tiếp thị được xác định lang ngành kinh tế quan trọng của thành phố. Những năm tới, sẽ tập trung phát triển du lịch biển, khai thác có hiểu quả các lọai hình du lịch sinh thái nghỉ dưỡng ở các bán đảo Sơn Trà, đèo Hải Vân, khu nghỉ mát Bà Nà… tạo thành khu nghỉ mát liên hoàn giữa du lịch biển và sinh thái gắn với ba di sản văn hóa thế giới: Hội An, Mỹ Sơn, Cố Đô Huế; đầu tư cải tạo, nâng cấ nhà ga, sân bay quốc tế Đà Nẵng – Singapore, Đà Nẵng – Đài Loan, tăng cường phát triển du lịch tàu biển nhằm tăng đáng kể lượng khách du lịch đến Đà Nẵng.
Hải Phòng khởi công xây dựng công viên rồng biển.
Vừa qua, tai cổng cảng Hải Phòng, công ty Nạo vét Đường thủy 1 tổ chức khởi công xây dựng Công viên Rồng Biển.
Dự án công viên Rồng Biển do công ty Nạo vét Đường thủy 1 làm chủ dự án, cùng chủ đầu tư là công ty cổ phần Du lịch Hải Long, được xây dựng trên diện tích 18.000 m2 bao gồm công viên tổng hợp, hệ thống cây xanh, vườn hoa thảm cỏ chiếm 30% diện tích dự án; hệ thống cơ sở hạ tầng vui chơi giải trí gồm các khu: trò chơi dành cho trẻ em, trò chơi cảm giác mạnh giành cho người lớn và các tiết mục đu xoay ngang đường trượt cạn 2 lần cao 14m, dài 100m, phòng chiếu phim tập thể, tàu cao tốc, âm thanh đa chiều, phòng ô tô đụng nhau, nhà sinh vậy biển, nhà mơ cung kính, phòng tập bowling, hệ thống trò chơi điện tử, sân khấu ngoài trời…
Dự kiến ngày 31/5/2001 hoàn thành giai đoạn 1 và ngày quốc khánh 2/9/2001 hoàn thành tổng thể, đưa công viên vào hoạt động phục vụ du khách.
Xuân Tú – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 8(173)2001

An ninh trên tàu Thống Nhất S8 – Ai lo?

Trong những năm gần đây số lượng khách vào Việt Nam ngày một tăng và các tour du lịch cùng ngày một đa dạng phong phú hơn.
Trong đó ngành Đường sắt Việt Nam cũng đóng góp một phần không nhỏ vào việc phục vụ khách du lịch. Rất tiếc là từ đầu năm 2001 đến nay, việc giữ gìn an ninh trên các đoàn tàu khách Thống Nhất không được quan tâm một cách đúng mức. Các chuyến tàu S8 từ Huế ra Hà Nội đã xảy ra nhiều vụ mất cắp đối với khách du lịch nước ngoài.
Ngày 23/3/2001, trên đoạn đường Huế ra Hà Nội, chuyến tàu S8 dừng lại ở ga Hoàng Mai vào lúc 3 giờ sáng. Những kẻ bất lương đã mở cửa số tàu S8 toa số 10 để lấy cắp các túi đồ của khách trị giá khoảng 5.200 USD.
Nghiêm trọng hơn, có 4 khách là Kaye Payme, Albert John, Olive Henty và Norman Henty đã bị mất hộ chiếu và các giấy tờ cần thiết khác. Sau khi khách trình báo trên tàu, ông Văn, trưởng tàu S8 và anh Hiển ở đội 5 cảnh sát giao thông đường sắt ở Hà Nội đã tận tình giúp khách xác nhận vào các giấy tờ liên quan đến bảo hiểm và hộ chiếu cho khách. Điều đáng nói ở đây là khi hướng dẫn viên nói chuyện với ông Văn trưởng tàu S8 về an ninh trên tàu, đoạn từ Huế ra Hà Nội thì được ông cho biết, không hề có cảnh sát giao thông hay lực lượng công an nào làm nhiệm vụ, do vậy bọn tội phạm đã lợi dụng điều này để lấy cắp đồ của khách du lịch.
Chính những điều này đã khiến khách du lịch nói rằng: Thứ mất mát lớn hơn tiền bạc là bọn tội phạm đã đánh cắp của họ những tình cảm, ấn tượng tốt đẹp về đất nước và con người Việt Nam.
Thiết nghĩ, ngành Công an và ngành Đường sắt Việt Nam khẩn trương lập lại an ninh trật tự cho các đoàn tàu Thống Nhất ra Bắc vào Nam nói chung và tàu S8 nói riêng để khách du lịch luôn an tâm và thoải mái khi đi du lịch.
Từ thế kỷ XII đến thế kỷ XV
Bước sang thế kỷ XII đến thế kỷ XV, những phát minh của loài người bùng nổ, tạo nên cuộc “cách mạng công nghệ” nhờ có sự giao lưu buôn bán giữa Trung Quốc, thế giới Ả Rập và châu u.
Trong các thế kỷ trên, người Trung Quốc đã cống hiến cho nhân loại nhiều phát minh quan trọng như công nghệ làm giấy, thuốc súng, súng thần công. Nền văn minh Ả Rập mang tới châu u các chữ số Ả Rập (1, 2, 3, 4,…, 9) và môn toán đại số. Những cối xay nước cung cấp cho loài người năng lượng dùng vào việc cưa gỗ, làm giấy, dát mỏng sắt.
Những cối xay nước được du nhập vào Hy Lạp và La Mã. Người La Mã cũng biết tới chiếc bừa có bánh xe, song việc sử dụng loại bừa này chỉ phổ biến sau sự sụp đổ của đế chế La Mã. Trong thời gian này chiếc bừa có bánh xe cũng du nhập tới Bắc u để bừa các loại đất nặng.
Kiến trúc Gô – tích cũng phát triển mạnh mẽ ở châu u và nhiều nhà thờ lớn, các pháo đài kiên cố mọc lên, cho tới nay vẫn tồn tại.
Thế kỷ 12, nhờ có các vòm chống, người ta xây dựng được nhiều cửa sổ trên các nhà thờ cao và làm tôn vẻ uy nghiêm của ngôi nhà.
Năm 1220 – 1292 – Rode Bacon, nhà bác học người Anh lập công thức điều chế thuốc nổ đạn đại bác.
Năm 1231 – Người Trung Quốc chế tạo bộc phá.
Năm 1283 – Hoàng đế La Mã Federich II cho phép trường Salecno mổ xác người chết để nghiên cứu. Trước kia, thế giới cổ đại, thế giới công giáo, hồi giáo chưa bao giờ làm việc này vì người ta nghĩ rằng người chết cần được tôn trọng. Nhưng sau khi hoàng đế Federich II chết, nhà thờ Thiên chúa giáo lại cấm việc mổ xác người chết (Thời Cổ đại chỉ đặc biệt có một lần người ta mổ xác người chết ở Alechzandri vào năm 290 trước CN).
Năm 1275 – Macko Polo thông báo ở châu u về việc người Trung Quốc dùng kính đeo mắt để chỉnh lại tầm nhìn.
Năm 1280 – Ra đời máy dệt vải khung cửi dùng con sa, cọc sợi và con thoi.
Năm 1300 – Xuất hiện ở châu u xe cút kít.
Năm 1314 – Xuất hiện loại đồng hồ công cộng ở Pháp.
Năm 1320 – Xuất hiện đồng hồ trọng lực.
Năm 1340 – Lò cao luyện thép xây dựng ở Liedo (thuộc Bỉ).
Năm 1346 – Người châu u chế tạo ra súng đại bác.
Năm 1324 – Người Trung Quốc chế tạo ra súng đại bác, sau 324 năm họ phát minh ra thuốc súng (năm 1000).
Năm 1440 – 1519 – Nhà nghệ thuật, toán học, cơ học, sinh học Leona đơ Vanhxi có tham vọng chế ra máy bay. Ông nghiên cứu các loài chim, cách bay của chúng. Ông vẽ thiết kế nhiều loại máy bay, kể cả máy bay trực thăng.
Năm 1458 – Đồng hồ dây cót ra đời.
Năm 1470 – Máy cán ép xuất hiện.
Năm 1492 – Critxtop Colong phát kiến ra châu Mỹ. Vào năm này ông đã tới Cuba và Haiti.
Năm 1500 – Nhà toán học Xipion Đan Fero giải phương trình đại số bậc 3.
Phạm Hoàng Tĩnh – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT- DL – Hà Nội – Năm 14(179)2000

Nghề hướng dẫn viên du lịch đâu chỉ cần mỗi ngoại ngữ

Công bằng mà nói, ngoại ngữ ngày càng đóng một vai trò cần thiết trong các hoạt động kinh doanh, việc làm, nhất là đối với ngành du lịch – một ngành phải tiếp xúc thường xuyên với người nước ngoài. Vì thế, ở các khu Du lịch của nhiều trường Đại học, ngoại ngữ đã trở thành môn học chính với cả chục giáo trình chuyên ngành và không chuyên ngành. Chẳng hạn, khoa Du lịch của Đại học Mở, chỉ riêng một khóa đào tạo hướng dẫn viên đã có tới 1.100 tiết tiếng Anh. Đấy là chưa kể tới các môn học chuyên ngành với các chuyên gia nước ngoài nói tiếng Anh. Rồi cả tiếng Pháp cũng được khuyến khích học thêm … Điều này đã tạo cho sinh viên những cơ hội học tập, trao dồi các kĩ năng ngoại ngữ. Xu hướng hiện nay của các sinh viên Du lịch là chỉ cần học thông thạo một hay hai ngoại ngữ là có thể giúp họ bước vào nghề một cách vững vàng, trong khi những kiến thức khác lại bị coi là thứ yếu. Chính vì lẽ đó đã làm học gặp không ít khó khăn trong thực tế công việc của mình. Ở khoa Du lịch – Đại học Mở, có giáo viên tiếng Anh đã phàn nàn rằng sinh viên đến năm cuối rồi mà chỉ kĩ năng tiếng Anh là tạm khá trình độ kiến thức thì quá eo hẹp
Truyện nực cười là khi giáo viên nước ngoài hỏi về “vụ chim” và “vụ mùa” trong nông nghiệp, các hướng dẫn viên du lich tương lai đều ngơ ngác và lắc đầu không biết. Khi khác, ông lại hỏi:” Có phải chính Nguyễ Huệ đã đánh đuổi quân Thanh? ”, các sinh viên đều gật đầu bảo đúng. Riêng ông mỉm cười và bảo: “Hoàng đế Quang Trung mới đúng” … Như thế, người nước ngoài còn hiểu Việt Nam hơn cả người Việt Nam rồi, lại còn bị họ xỏ mũi nữa …
Hiện tượng này không chỉ riêng khoa Du lịch trường Đại học Mở mới có mà trong ngay những hướng dẫn viên Du lịch đang hành nghề cũng đã xảy ra. Có lần, vào thăm bảo tàng Hồ Chí Minh, tôi bị cuốn hút theo đoàn khách Thụy Sỹ. Hướng dẫn viên của họ là một tour guide Việt, không rõ của công ty nào. Anh ta nói tiếng Anh lưu loát và còn rất hay là đằng khác. Thật bất ngờ khi một ông khách chỉ vào bảng “tuyên ngôn độc lập” và hỏi: “chữ viết của người Việt nam ngày xưa có như thế này không ?”. Thoáng lúng túng anh ta liền trả lời : “Người Việt Nam xưa dùng chữ Nho, chữ này là chữ quốc ngữ được sáng tác bởi Nguyễn Thiên đời Lê do đó vua Lê đã ban cho ông cái tên Hàn Thuyên để sánh với công lao của Hàn Dũ bên Trung Quốc”. Thế đấy, không biết mấy ông bà Tây kia có biết hay không nhưng thật ái ngại cho hướng dẫn viên Du lịch của ta. Rồi không biết bao nhiêu thứ mà họ bịa đặt, thêu dệt cho từ cái vốn kiến thức hạn hẹp ấy: nào là những ngôi nhà thời Pháp sơn màu vàng vì áp dụng luật ngũ hành lấy màu vàng làm trung tâm; nào là khu Văn Miếu – Quốc Tử Giám được bố cục hài hòa theo triết lý âm – dương; và còn tệ hơn, còn cho rằng Quảng trường Ba Đình có 168 ô cỏ hẳn là phải có một ý nghĩa thiêng liêng sâu sắc nào đó … Nếu kể hết ra thì còn nhiều chuyện tức cười hơn nữa nhưng trái lại, các tour guide đó hầu như không quan tâm. Họ cho những ông Tây bà đầm đều biết rất ít về Việt Nam huống nữa là về văn hóa Việt Nam. Chỉ cần cung cấp thông tin cho họ nghe và hiểu còn đúng sai là không cần biết!. Cũng may cho các tour guide đó là nguồn tài liệu và các thông tin về các điểm du lịch phong phú đã giúp họ rất nhiều. Nếu không thì thật khó lường hết được. Nhưng cũng đã xảy ra một trường hợp một du khách cảnh cáo tour guide rằng: “Hẳn là anh không biết tôi cũng là một người am hiểu về Đông Nam Á học? Anh đừng có bịa đặt như thế đối với tôi. Tất nhiên tôi sẽ không nói với sếp của anh nhưng anh hãy bổ sung lại kiến thức cho mình đi …”. Và kết cục chuyến tour đó như thế nào hẳn các bạn cũng rõ. Do đó ngoại ngữ giỏi đâu phải đã trở thành được hướng dẫn viên du lịch, bởi kiến thức trong lĩnh vực này thật rộng dài. Anh bạn tôi cũng là một hướng dẫn viên đã nói rằng: “Nghề hướng dẫn viên du lịch là nghề phải am hiểu tất cả. Ngoài những “Nho – y – lý – số” còn là cách giao thiệp, nhận biết và đối xử với tâm lý du khách nữa. Đương nhiên ngoại ngữ sẽ đóng vai trò là phương tiện truyền tin …”. Anh còn nói: “Đối với hầu hết khách nội địa, đi du lịch là một sự xả hơi nên đừng bắt họ phải mua, phải chọn những tour du lịch đau đầu, Điều hấp dẫn nhất là được quan tâm tới tâm tư tình cảm. Chẳng hạn, họ sẽ không tiếc tiền để được leo lên đỉnh Yên Tử thắp nén hương thơm, gửi gắm vài lời tâm nguyện, hoặc sẽ dừng chân thật lâu bên ngôi nhà ở quê Bác nghe kể về tuổi thơ và gia thế của Người …”.
Như vậy, quan niệm chỉ cần có ngoại ngữ thông thạo là đủ làm sao có thể đáp ứng được lòng mong mỏi của du khách.
Đỗ Doãn Đạt – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Năm 13 (178) 2001.

Cụ bà thọ hơn cụ ông – Phần 2

Ngay từ năm 1950, nhà khoa học người Mỹ Fransis Mâdign đã nghiên cứu về câu hỏi “Tuổi thọ của nam nữ có liên quan gì tới vấn đề sinh học? Theo ông thì nhân tố sinh học là nhân tố chính còn nhân tố xã hội là phụ và chỉ có ảnh hưởng phần nào. Để kiểm nghiệm giả thuyết đã nêu ông đã nghiên cứu một cộng đồng các nhà tu sống tương đối biệt lập với xã hội và ông thấy tỷ lệ tử vong các nam nữ tu sĩ cũng giống như xã hội rộng rãi bên ngoài có nghĩa là các nhân tố xã hội không ảnh hưởng tới sự chênh lệch tuổi thọ nam, nữ. Đi sâu theo hướng sinh học ông thấy hóc môn sinh dục của nữ giới có ảnh hưởng tích cực tới tỷ lệ lipit trong máu và nam giới thì ngược lại. Điều đó dẫn đến hậu quả khi về già, nam giới dễ mắc bệnh tim mạch nhiều hơn nữ giới và là nguyên nhân chính dẫn đến tuổi thọ nam kém so với nữ là nguyên nhân chính dẫn đến tuổi thọ nam kém so với nữ.
Nhân tố xã hội và môi trường sống:
Học thuyết về nhân tố sinh học của Fransis Madigan còn kém sức thuyếtb phục và không giải thích nổi sự khác biệt tuổi thọ nam nữ ở các quốc gia khác nhau như ở Pháp và Anh. Có quan điểm choc ho rằng các nhân tố xã hội, các điều kiện sống, nạn hút thuốc lá, chế độ ăn uống, điều kiện chăm sóc y tế có ảnh hưởng quyết định tới tuổi thọ con người. Thuốc lá gây nên bệnh ung thư phổi, bệnh tim mạch đối với nam giới nhiều hơn nữ giới vì nam giới có nhiều ngừơi hút thuốc lá và hút nặng hơn so với nữ giới. Theo thống kê từ năm 1950 tới nay có tới 50% số người ung thư phổi mắc bệnh tim mạch có liên quan tới thuốc lá và trong số này số bệnh nhân nam vượt trội hơn so với nữ (tại các nước phát triển).
Các nhân tố văn hoá, xã hội cũng ảnh hưởng tới sự chênh lệch về tuổi thọ nam nữ. Nam giới thường làm những nghề nguy hiểm hơn nặng nhọc hơn song lại được học hành nhiều hơn nữ.
Tóm lại, hiện tượng chênh lệch về tuổi thọ giữa nam và nữ là hiện tượng phổ biến ở mọi quốc gia trên thế giới. Tuy nhiên hiện tượng đó cũng biến đổi theo lịch sử và ở các quốc gia khác nhau. Các nhà khoa học đang cố gắng giải thích hiện tượng trên song ý kiến được đưa ra đa số ủng hộ là quan điểm coi nhân tố xã hội và nhân tố môi trường sống có ảnh hưởng quyết định tới sự chênh lệch của mỗi tuổi nam nữ. Nhưng thường người ủng hộ quan điểm trên cho rằng, kiến trúc xã hội ngày nay càng ngày càng hoàn thiện và đang tiến tới xoá bỏ sự chênh lệch về tuổi thọ con người giữa nam và nữ.
Vì sao chỉ có 7 kỳ quan thế giới?
Lâu nay người ta đã liệt kê nhiều danh sách bảy kỳ quan thế giới khác nhau, thí dụ như “Bảy kỳ quan thiên nhiên thế giới”, “Bảy kỳ quan thiên nhiên của nước Mỹ”… Lại có người mạnh dạn nói Vịnh Hạ Long hoặc Vạn Lý Trường thành là “Kỳ quan thứ 8 của thế giới” (!). Cũng có người thắc mắc tại sao người ta chỉ liệt kê bảy kỳ quan mà không phải là 17 hay một trăm?
Thực ra, khi nói đến bảy kỳ quan thế giới là người ta nói đến 7 công trình kiến trúc cổ đại cho con người tạo nên được liệt kê trong một danh sách có niên đại từ khoảng thế kỷ thứ 6 (sau công nguyên), và được truyền tụng trên khắp thế giới cho đến tận ngày nay. Do có niên đại sớm như vậy, nên dù sau này có nhiều công trình nhân tạo khác có quy mô hoành tráng, nhưng vẫn không thể đưa vào danh sách đã có. Như một thói quen trong những bản danh sách đã có kỳ quan được lập nên về sau này thường người ta cũng chỉ đưa vào đến 7 mà thôi.
Bảy kỳ quan thế giới được người xưa liệt kê là: các kim tự tháp Ai cập, vườn treo Babylon, tượng thần Zeus ở Olympia, lăng tẩm ở Halicarnasssus, đến thờ nữ thần Artemis (Diana) ở Ephesus, tượng người khổng lồ ở đảo Rhodes và cây đèn biển Pháo ở Alexandria.
Lê Trọng Túc – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 55 (191) – Năm 2001

Cụ bà thọ hơn cụ ông – Phần 1

Ngày Tết nói chuyện tuổi thọ: Vì sao các cụ bà có tuổi thọ hơn các cụ ông?
Theo thống kê của Liên hiệp Quốc (1998) ở mọi quốc gia trên thế giới, từ những nước phát triển người ta đến những nước chậm phát triển người ta thấy phụ nữ thường sống lâu hơn nam giới. Đối với các nước phát triển tính trung bình tuổi thọ nữ giới cao hơn nam giới. Đối với các nước phát triển tính trung bình tuổi thọ nữ giới cao hơn nam giới là 6 tuổi. Tuy nhiên sự chênh lệch đó cũng biến đổi theo thời gian và không gian. Ví dụ như vào những năm của thập niên 70 thì Hoa Kỳ và Phần Lan chiếm kỷ lục về sự chênh lệch đó. Nói cách khác thì các cụ già nữ ở Phần Lan thọ hơn các cụ nam 8,5 tuổi và ở Hoa Kỳ là 7,6 tuổi. Cũng vào thập kỷ 70 sự chênh lệch trên lại xuống thấp nhất, ở Hy Lạp là 3,7 tuổi ở Ái Nhĩ Lan là 4,7 tuổi. Sang năm 1996, người ta lại phát hiện tuổi thọ các phụ nữ ở Pháp và Phần Lan cao hơn các cụ nam tới 7,8 đến 7,5 tuổi và sự chênh lệch này lại xuống thấp nhất ở Anh và Thụy Điển từ 4,9 – 5 tuổi.
Qua thống kê, các nhà nghiên cứu thấy rằng, cùng một năm sinh thì bé trai thường nhiều hơn bé gái theo tỷ lệ 105/100. Lợi thế trên của bé trai bị mất dần vì tỷ lệ tử vong của bé trai cao hơn bé gái và đến năm 25 tuổi tỷ lệ đó đã đảo ngược (gái đã nhiều hơn trai). Người ta cũng nhận thấy, tuổi tác càng cao thì sự chênh lệch tuổi thọ càng lớn và ở độ tuổi trưởng thành tỷ lệ tử vong của nam giới so với nữ giới thường ở đỉnh cao nhất (của đời người). Vào tuổi này tỷ lệ tử vong của nam thanh niên Pháp gấp 2 lần nam thanh niên Đan Mạch và cao hơn cả các nước phát triển. Giải thích về tỷ lệ tử vong của nam thanh niên cao hơn nữ, có tác giả cho rằng vào tuổi này nam thanh niên bị tai nạn nhiều hơn nữ. Ngoài ra hiện tượng tự tử giết hại lẫn nhau thường xảy ra ở nam giới mà ít xảy ra ở nữ .
Tóm lại, tuổi thọ của các cụ nữ cao hơn các cụ nam là điều có thực và mang tính phổ biến ở mọi nước trên thế giới. Hiện tượng này đã sơ bộ được các nhà khoa học lý giải song quan điểm của họ vẫn chưa thống nhất.
Ngược dòng lịch sử:
Theo các nhà nghiên cứu về cổ dân số học, vào thời kỳ nông nghiệp còn chưa phát triển con người sống chủ yếu về săn bắn và hái lượm thì tỷ lệ nam nữ trong cộng đồng luôn ngang nhau theo từng lứa tuổi, có nghĩa là tuổi thọ nam nữ luôn bằng nhau.
Đến thời kỳ nông nghiệp phát triển, tỷ lệ tử vong nữ lại cao hơn nam giới vì nữ phải sinh con nuôi con lao động vất vả, điều kiện vệ sinh kém nên nữ dễ bị mắc bệnh nhất là bệnh phụ khoa. Các nhà nghiên cứu có nhận xét trên căn cứ vào các sổ sách ghi chép lại số sinh và số tử qua các thế kỷ của nước
Anh. Thống kê cũng thấy từ thế kỷ 17 đến thế kỷ 19 sự chênh lệch tuổi thọ nam và nữ không quá 2 tuổi phần lợi nghiên về nam.
Sang thế kỷ 20, căn cứ vào sổ khai tử, người ta phát hiện thấy ở Pháp, Đan Mạch và một số quốc gia khác ở Châu âu, tỷ lệ tuổi thọ nam nữcó những biến động đảo ngược mà phần có lợi nghiêng về nữ (nữ thọ hơn nam).
Tuy nhiên, vào nửa đầu thế kỷ 20, do ảnh hưởng của sự phân biệt nam nữ trong xã hội còn nặng nề như điều kiện làm việc, điều kiện học hành, sự chăm sóc về y tế, chế độ ăn uống của nữ còn kém nam nên tuổi thọ nữ tăng rất chậm.
Đến nửa thế kỷ sau của thế kỷ 20 tuổi thọ nhân loại tăng nhanh nhất là vào 3 thập niên cuối cùng và cũng kéo theo sự tăng tuổi thọ của nữ giới lên nhanh chóng và rất nhanh trung bình hơn nam từ tới 6 tuổi. Điều đó thấy rõ ở Pháp và Đan Mạch tỷ lệ tử vong của nam giới cao gấp 2 lần nữ giới vào 2 chặn tuổi khoảng từ 20 – 30 tuổi và từ 65 tuổi trở lên. Hai chặng tuổi khủng hoảng trên ngày càng thấy biểu hiện ở các nước phát triển. Tuổi thọ nam nữ khác nhau phải chăng có liên quan tới vấn đề sinh học? Phải chăng khi mới sinh ra nam giới có tiềm năng sức khỏe kém hơn nữ giới nên tuổi thọ nam kém hơn nữ? Phải chăng tuổi thọ nam, nữ có lien quan tới vấn đề vai trò của họ đối với xã hội và môi trường sống?
Lê Trọng Túc – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 55 (191) – Năm 2001