Lang thang với Huế – Phần 2

Tìm ra bán đảo cát kiều diễm này đầu tiên không phải người mà là đàn cò trắng. Chúng kéo nhau về đây lập thành làng, rồi thành tên. Tên nôm của Lăng Cô vốn là Làng Cò do người Pháp phiên âm chệch mà thành.
Người đầu tiên nhận ra vẻ kiều diễm không phải dân mà là vua Khải Định. Ngắm nhìn Lăng Cô, ông thốt lên: “Bất giác cả người mát rượi, sự nóng nực tan biến, lòng thấy hớn hở hẳn ra”. Sau chuyến vi hành đầu tiên về phía nam ấy, ông cho xây tại Lăng Cô một cung điện, thỉnh thoảng lại đưa.
Hoàng Thái Hậu và Hoàng Hậu về hưởng gió Lăng Cô. Nhà vua đặt cho cung điện một cái tên thật đẹp “ Hành Cung Tịnh Viên”. Không say tình đất không thể làm thế. Đất đẹp đến nỗi làm vua cũng ngã lòng. Ngày nay, tại bia đá thôn An Cư Đông vẫn còn bút tích của vua.
Kế thừa con mắt tinh đời của cha ông, Công ty Du lịch Hương Giang cho xây dựng Khu du lịch Lăng Cô. Không dễ gì một khu du lịch có đủ biển, hồ và núi cao dăng thành chót vót như Lăng Cô.
Tôi bước vào nhà ăn rộng 400 mét vuông. Nhìn cột, nhìn kèo, nhìn những bức tranh trang trí xung quanh giống như cách trình bày nhất thi nhất họa ở Điện Thái Hòa. Nhìn màu ngói xanh hòa vào núi biển trời mây, nhìn tà áo dài thướt tha đoan chính của cô gái dọn bàn, tôi bỗng giật mình nhận ra đây chính là Hành cung Tịnh Viên năm nào. Hành cung đã xoay đủ một vòng nhân quả để hôm nay tái thế giữa đời. Phải khen mắt các nhà kiến trúc. Như ngôi nhà Nghinh Phong trước mắt tôi kia, nó chính là dị bản cầu ngói Thanh Toàn mà bà Trần Thị Đào nặng tình nhân thế, khi lấy chồng quan, đã không quên những người bạn chân lấm tay bùn mà cho xây cây cầu ngói ở quê nhà để những người dân quê có chỗ hóng gió, tránh nắng, hưởng phút thanh nhàn.
Rất mừng là khi thăm Lăng Cô, bà Võ Thị Thắng, Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch đã nói: “Tổng cục Du lịch Việt Nam tạo mọi điều kiện tốt nhất, đặc biệt là hạ tầng kỹ thuật để các dự án nhanh chóng vận hành”. Phó Tổng cục trưởng Vũ Tuấn Cảnh cũng cho hay quan điểm của Chính phủ là xây dựng cụm du lịch này (tâm điểm là Lăng Cô) thành một khu du lịch tổng hợp bao gồm nhiều loại hình du lịch chuyên đề”.
Lăng Cô không chỉ làm mê hồn người trong nước mà còn cả du khách và các nhà đầu tư nước ngoài. Một cụ già người gốc Lăng Cô cho biết: “Từ khi Công ty Du lịch Hương Giang xây dựng khu du lịch này, tôi mới thấy Lăng Cô đẹp đến như vậy. Nếu lấy Lăng Cô làm tâm, quay một vòng tròn có bán kính 70 cây số thì cả ba quần thể di sản nhân loại: Huế, Hội An, Mỹ Sơn và các kỳ quan: Bạch Mã, Cảnh Dương, Bà Nà, Thuận An, Thanh Bình, Non Nước đều nằm trong cái vòng tròn kỳ ảo ấy. Nay mai đục xong đường hầm Hải Vân, khoảng cách các kỳ quan gần lại. Lăng Cô sẽ đứng làm trung tâm tuyệt vời. Nghĩ vậy, tôi hình dung trước mắt mình lúc này là các cô gái dẫn khách tham quan đang phất cờ xanh gọi khách nườm nượp về Lăng Cô nghỉ đêm như bầy cò trắng vỗ cánh ngang trời gọi nhau xuống Lăng Cô thuở nào. Không như nhà thơ Nguyễn Bính “ở Ngự viên mà nhớ Ngự Viên” chúng tôi đã tìm thấy ngự viên thật hoành tráng của thời chúng tôi, nơi đang tập trung xây dựng khu vui chơi Thiên An, vườn hoa Chín Hầm và công viên Ngự Bình. Tới đây, mùa Festival 2002 và 2004, những ngự viên thời đại chắc chắn sẽ làm du khách ngỡ ngàng.
Nguyễn Quang Hà – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(181)2001

Lang thang với Huế – Phần 1

Nói đến du lịch Bạch Mã phải kể công đầu tiên của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, khi bộ này đã đầu tư vào đây hàng mấy chục tỷ đồng để khôi phục, nâng cấp con đường dài 20 cây số từ Cầu Hai lên cây số 0 Bạch Mã, nối vùng sinh thái mênh mông với cuộc đời.
Xe leo đến cây số 10, tắt máy lạnh đi, mở cửa xe ra, không khí lạnh từ bên ngoài tràn vào khiến Bạch Mã giống với “phòng điều hòa nhiệt độ khổng lồ” như lời ví von của du khách.
Dọc đường lên đỉnh gặp nhiều thanh niên người u trên tay cầm vợt say sưa bắt bướm, nghiên cứu côn trùng. Ấn tượng về Bạch Mã của một cô gái da trắng chừng ngoài hai mươi tuổi là: “Tuyệt, tuyệt về rừng xanh và tuyệt về tiếng chim.” Với 333 loài chim cư trú, Bạch Mã cũng xứng đáng là xứ sở loài lông vũ ở miền Trung này. Huỳnh Văn Kéo, Giám đốc Vườn Quốc gia Bạch Mã tâm sự: “Từ ngày khoanh vùng bảo vệ được rừng cấm, các loại thú về nhiều, chim cũng nhiều hơn”. Tôi chợt nhớ bầy chim mà người dân tộc gọi bằng cái tên: chim Thiên Đường. Điều kỳ thú là mỗi con chim Thiên Đường có một màu sắc khác nhau, chúng đậu ríu rít ở cây nào, cây đó rực lên như đang mùa quả chín, Kéo bảo chưa thấy bầy chim ấy tới Bạch Mã. Giá có nó là có thêm một tiêu chuẩn thu hút khách nữa rồi. Giống như loài gà lôi lam mào trắng đã tuyệt chủng trên trái đất suốt 70 năm trời, bỗng phát hiện ra ở Bạch Mã làm các nhà khoa học trên thế giới sững sốt.
Vườn Quốc gia Bạch Mã còn có những cây chò ngàn tuổi phải 5 người dang tay ôm mới kín thân và ngọn thác Xai-tôi cao 900 mét, từ xa trông như một lá cờ phướn bay ngang trời, phơ phất giữa màu xanh bao la.
Tách khỏi đám người kia, tôi tha thẩn từ nhà Bảo An tới biệt thự Ngô Đình Cẩn. Sáu biệt thự đã được hồi sinh. Mỗi biệt thự một vẻ, một dáng, ẩn dưới tán cây rừng, không hề phá vỡ cảnh quan. Nó chỉ làm cho con đường uốn lượn đầy thông và tùng này đầy vẻ kiêu hùng của thời kỳ mới: thời phục sinh của Bạch Mã. Từ mặt sau của khách sạn Morin – Bạch Mã, nhìn thẳng về vùng Chân Mây, sẽ thấy một dòng sông chảy thanh thản giữa cánh đồng xanh. Chân Mây là một vòng cung ngoạn mục. Mây sinh ra ở đây, dựng thành cột, rồi cuồn cuộn cuốn mình lên cao như một lực sĩ leo núi.
Việt Hà, bạn tôi bấm Camera liên tục và nói: “Chỗ chúng ta đang đứng đây có khác gì non tiên. Du lịch ở Bạch Mã là du lịch sinh thái. Phá vỡ từng mảng rừng như gấm kia, xua tan đám chim này, thì cũng mất luôn cả trời mây bồng bềnh dưới chân, như thế thì chả ai cần tới Bạch Mã nữa”.
Huỳnh Văn Kéo gật đầu và người Giám đốc này chỉ mong mọi người đều nghĩ được về Bạch Mã như Việt Hà.
Tạm biệt Bạch Mã, chúng tôi xuôi dốc, xuống đường 50 cây số thì về đến Lăng Cô. Huế đi Bạch Mã 60 cây số, Huế đi Lăng Cô 70 cây số, nếu đường tốt chỉ một giờ đồng hồ. Thật là một vòng cung lý tưởng.
Bán đảo Lăng Cô giống như nàng tiên xuống tắm rồi lên ngủ quên trên bờ biển, đầu gối lên đèo Phú Gia, chân gác lên Hải Vân hùng quan nước lẫn mây, mây lẫn nước. Tay phải duỗi về đầm An Cư, tay trái kê vào biển đông. Bãi cát trắng phau dọc làng Lăng Cô kia là màu da thịt nàng phơi trong nắng. Người đời chẳng gọi Lăng Cô là nàng tiên ngủ quên đó sao?
Nguyễn Quang Hà – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(181)2001

Khách sạn Hữu Nghị – điểm sáng về kinh doanh khách sạn

Nằm giữa trung tâm thành phố Hải Phòng, cách Đồ Sơn 20km, 4 năm liền (1998-2001), khách sạn Hữu Nghị được Tổng cục Du lịch công nhận là 1 trong 10 khách sạn hàng đầu của Việt Nam về hiệu quả kinh doanh. Khi hỏi về bí quyết thành công trong kinh doanh khách sạn, ông Mai Xuân Thắng – Giám đốc khách sạn, cho biết: “Chủ động tạo nguồn khách cộng với chất lượng và thái độ phục vụ là chiến lược phát triển của chúng tôi”. Tuy nhiên, để đạt được công suất sử dụng phòng 80 – 90% như hiện nay là cả một quá trình phấn đấu vượt lên khó khăn của khách sạn.
Năm 1995, khách sạn Hữu Nghị thành lập với 100% nguồn vốn vay của ngân hàng. Cơ sở vật chất ban đầu còn nghèo nàn và hạn chế. Khách sạn lúc ấy chỉ có 1 tầng với gần 20 phòng. Trước khó khăn đó, Ban Giám đốc quyết định kêu gọi đầu tư của nước ngoài. Một đối tác Mỹ sau khi xem xét thị trường kinh doanh Hải Phòng thấy không có khả quan đã từ chối không đầu tư hợp tác phát triển khách sạn. Tình hình đó đặt khách sạn vào thế “tự mình phải cứu lấy mình”. Vì vậy, bên cạnh việc xây dựng cơ sở vật chất là một loạt kế hoạch được triển khai. Để thu hút được khách đến với khách sạn, công tác lữ hành được đặt lên hàng đầu nhằm khai thác khách nội địa và khách quốc tế. Chiến lược của lữ hành là tuyên truyền, quảng bá về khách sạn. Đồng thời mỗi năm phải thu hút được khách về khách sạn đạt 30% công suất sử dụng phòng. Song song với công tác lữ hành, khách sạn còn đặt cộng tác viên lữ hành tại một số nơi như Hà Nội, Lạng Sơn, Quảng Ninh, Đà Nẵng, thành phố Hồ Chí Minh, Thái Lan, Nhật, Đức, Pháp, Trung Quốc… Cộng tác viên luôn cung cấp khách đạt 40% công suất phòng. Số còn lại phục vụ khách thuê đột xuất hàng ngày.
Cùng với khai thác nguồn khách, khách sạn Hữu Nghị còn chú trọng kinh doanh nhà hàng. Nhà hàng luôn phục vụ những món ăn hải sản tươi sống độc đáo của vùng biển. Đây cũng là lĩnh vực kinh doanh thu lợi nhuận không nhỏ về khách sạn.
Nhờ kinh doanh đúng hướng và hiệu quả, đến nay cơ sở vật chất của khách sạn đã tương đối bề thế. Khách sạn bây giờ đã là tòa nhà 11 tầng với 165 phòng đạt tiêu chuẩn phục vụ khách quốc tế. Bên cạnh đó là 1 bể bơi, 1 sân ten-nis, phòng hòa nhạc, câu lạc bộ thẩm mỹ để phục vụ nhu cầu giải trí của khách. Để nâng cao chất lượng phục vụ khách, hàng năm khách sạn luôn tổ chức đào tạo và đào tạo lại nghiệp vụ cho cán bộ công nhân viên.
Tính đến thời điểm này, khách sạn có 40% trình độ đại học, 35% cao đẳng, 25% chuyên ngành khách sạn.
Khách sạn Hữu Nghị cũng thường xuyên phối hợp với một số khách sạn ở Huế, thành phố Hồ Chí Minh tổ chức thi tay nghề và chọn những món ăn mới độc đáo, hấp dẫn nhất.
Để phát triển, mạng lưới thông tin, khách sạn Hữu Nghị còn tham gia nối mạng và đặt trang web trên Internet. Đây được coi là bước tiến hiệu quả để quảng bá của khách sạn.
Mặc dù là khách sạn non trẻ nhưng khách sạn Hữu Nghị đã nổ lực vươn lên làm ăn có hiệu quả và đã được Tổng cục Du lịch phong tặng khách sạn 4 sao. Đây sẽ là tiền đề để khách sạn Hữu Nghị phát triển mạnh hơn.
Chúng tôi đã khẳng định được vị thế và uy tín
Nhân dịp kỷ niệm 41 năm, ngày thành lập ngành Du lịch Việt Nam và Công ty Du lịch Hải Phòng (9/7/1960 – 9/7/2001) Công ty Du lịch Hải Phòng đã tổ chức Hội thi kỹ thuật chế biến món ăn lần thứ nhất – 2001. Cũng như các Hội thi nhiều năm trước đó, giải nhất lần này lại thuộc về khách sạn Hữu Nghị. Phóng viên Báo Du Lịch đã có cuộc trao đổi với ông Mai Xuân Thắng, Giám đốc đơn vị vừa giành được kết quả cao nhất tại Hội thi này.
PV: Xin ông cho biết suy nghĩ của mình về Hội thi kỹ thuật chế biến món ăn lần này?
Ông Mai Xuân Thắng: Cuộc thi này thật ý nghĩa, bởi nó giúp chúng tôi có dịp giao lưu, học hỏi lẫn nhau. Để đạt được kết quả này, khách sạn Hữu Nghị đã nhận được sư quan tâm giúp đỡ của Tổng cục Du lịch thông qua nhiều lớp bồi dưỡng và các cuộc thi về nấu ăn do Tổng cục tổ chức. Rút kinh nghiệm từ các cuộc thi đó, chúng tôi đã chú trọng nâng cao tay nghề, đào tạo cơ bản cho đầu bếp, tổ chức cho đội ngũ này đi thực tế, học tập ở trong và ngoài nước.
PV: Được biết Hữu Nghị là một trong mười khách sạn hàng đầu của Việt Nam, vậy khách sạn đã và đang làm gì để giữ được danh hiệu ấy?
Ông Mai Xuân Thắng: Qua hơn 5 năm hoạt động, chúng tôi đã tạo ra được uy tín với khách hàng trong và ngoài nước, nhất là thị trường trong nước đã có được hệ thống bạn hàng ổn định tại Hải Phòng, Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh và khu vực Móng Cái – Quảng Ninh. Đối với thị trường nước ngoài, chúng tôi đã hình thành được các bạn hàng thường xuyên từ các hãng du lịch của Pháp, Thụy Sĩ, Ý, Đức, Nhật, Đài Loan, Thái Lan… đặc biệt là thị trường phía nam Trung Quốc. Đã có hơn 30 hãng du lịch thường xuyên đưa khách cho khách sạn. Bên cạnh đó, khách sạn củng cố, mở rộng cơ sở vật chất đáp ứng được nhu cầu ngày càng cao của khách du lịch. Điều quan trọng là Hữu Nghị đã khẳng định được vị thế, uy tín trên thị trường, tạo được sức cạnh tranh và phát triển, tạo đà cho hoạt động kinh doanh của những năm tiếp theo.
Nam Phương – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(181)2001

Nghĩa trang tàu biển dưới lòng đại dương – Phần 2

Hàng năm cứ đến ngày 8/5, người dân thành phố này đều tổ chức lễ truy điệu những nạn nhân xấu số. Họ tổ chức rước đuốc, diễu hành đi từ nhà hát lớn đến nghĩa trang để tưởng nhớ những người đã chết vì thảm họa núi lửa năm 1902.
Tin thế giới
Nga: Khuyến khích du khách.
Thứ trưởng ngoại giao Nga I.Sergey vừa tuyên bố, để khuyến khích du lịch, Nga sẽ cấp thị thực ngắn hạn 3 ngày cho người nước ngoài tới thăm một số địa điểm nhất định, bao gồm thủ đô Moscow, thành phố Saint Peterburg, tỉnh Kailigrd.theo quyết định mới, các hãng du lịch Nga và quốc tế có thể xin thị thực xuất nhập cảnh ngắn hạn nói trên với giá 25 USD và nhận ngay tại sân bay quốc tế Seremechievo II Puncovo và biên giới Nga Phần Lan.
Thái Lan Thăm dò du khách quốc tế.
Theo kết quả cuộc thăm dò được công bố mới đây, đa số du khách nước ngoài tới Thái Lan có tỉnh Chiềng Mai miền Bắc Thái Lan là địa điểm du lịch nghỉ ngơi được ưa chuộng nhất nước này.
Trong số 1120 du khách nước ngoài được hỏi ý kiến, có 65,1% nói họ có ý định tới thăm các di tích lịch sử và các di tích cổ, trong khi đó 59,9% muốn đi nghỉ ngơi ở bãi biển, 76% hài lòng với thái độ ân cần thân mật của người dân địa phương, tiếp đó họ hài lòng với giá hàng hóa và thức ăn ở Thái Lan. Được hỏi về cảm tưởng khi tới Thái Lan, có 94,3% nói họ cảm thấy hài lòng, 5,7% cảm thất không hài lòng vì không có đặc trưng văn hóa rõ nét, giao thông tắc nghẽn, không khí ô nhiễm hàng hóa dịch vụ đắt đỏ và khó thông tin liên lạc tới: 28,1% nói họ mướn tới Chiềng Mai, tiếp đó đến Phuket và Surat Thani.
Nước Nhật muốn khai thác khả năng ở lớp người già
Sự già đi của cư dân là một trong những mối quan tâm chính của chính phủ Nhật Bản. Nhưng, không coi những người trên 65 tuổi là một gánh nặng, các nhà chức trách muốn họ trở thành một yếu tố năng động của xã hội.
Hình ảnh lớp người già thay đổi nhanh chóng. Năm 1950, tuổi già là 60, ngày nay tuổi già là 80. Bây giờ những người 60 tuổi không thích được coi là già. Không những họ còn khỏe mạnh mà khái niệm người cao tuổi cũng bao hàm những thực tế rất khác nhau. Sự khác nhau đó càng rõ hơn trong 10 – 20 năm tới, khi mà thế hệ ở độ tuổi 46- 49, sẽ vượt quá mức tuổi nghỉ hưu và gia nhập những người trên 65 tuổi. Hơn 30% số người trong thế hệ này đã đứng đầu văn hóa tiêu dùng ở một xã hội phồn vinh. Dần dần các thế hệ trẻ sẽ cao tuổi, số cá nhân bước ra khỏi khuôn khổ người già cổ truyền ngày càng nhiều. Bởi vậy, xem xét xã hội Nhật Bản thế kỷ 21 theo quan niệm cứng nhắc là sai lầm. Phải xem xét một cách tích cực, theo một góc độ mới để tìm ra phương pháp biến đổi nước Nhật. Nhiều hãng sáng suốt đã bắt đầu tiến triển theo hướng này.
Đến năm 2015, một phần tư dân số trên 65 tuổi. Cho nên Hakuhodo, một hãng quảng cáo quan trọng, tháng 6/2000 đã tạo lập một văn phòng để quảng cáo những hoạt động hướng về lứa tuổi được đối xử riêng, tạo thành một thị phần riêng. Từ nay, khi tạo ra những sản phẩm, những dịch vụ quảng cáo sẽ nhắm thẳng vào lớp tuổi cao. Xuất phát từ giả thiết trên, Hakuho ngay từ bây giờ đã tiến hành nghiên cứu thị trường đặc biệt này.
Khẩu hiệu trên nhãn “Sự già đi hài hòa”, năm ngoái đã được hiệp hội mỹ phẩm Shiseido thay bằng nghệ thuật.
Nguyễn Thái – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 23 (188) 2001

Nghĩa trang tàu biển dưới lòng đại dương – Phần 1

Năm 1902, hoạt động của núi lửa Pêlê đã tiêu hủy cả thành phố Xanh Pie không còn một người sống sót. Ở bến cảng có 40 tàu biển thì có 39 tàu bị đánh chì ngày nay tại vịnh Xanh Pie vẫn còn tồn tại nghĩa trang tàu biển dưới lòng đại dương.
Thành phố Xanh Pie nằm trên vịnh đảo Mactinic Trung Mỹ được xếp hạng là thành phố nghệ thuật và lịch sử. Hàng năm có tới trên một triệu du khách châu u và châu Mỹ tới thăm thành phố. Họ còn gọi Xanh Pie là thành phố hoa vì thành phố nằm ngay trên bờ biển, có khí hậu mát mẻ quanh năm là cây cối bốn mùa xanh tốt, đặc biệt là có nhiều loại hoa đẹp.
Mặc dù chỉ là một đảo có diện tích nhỏ với diện tích 1100 km2, dân số 320 nghìn người thống kê năm 1980 xong ngày nay đội quân dịch vụ du lịch khá đông và lên tới 10 nghìn người số liệu năm 2000. Ngoài khách du lịch thăm phong cảnh, còn có rất đông những người tới đây để nghỉ hè vì khí hậu ở đây trong lành với giá sinh hoạt rẻ.
Vì sao thành phố Xanh Pie được coi là thành phố lịch sử? Có dịp tới đảo này, bạn sẽ được những người hướng dẫn viên du lịch kể về một thảm họa lịch sử đã xảy ra ở đây cách nay đúng một thế kỷ.
Hồi 8 giờ ngày 8/5/1902, trong vòng 90 giây, cả 26.000 dân trong trong thành phố Xanh Pie Trung Mỹ đều bị chết không còn sót một người nào. Ngoài cảng, có 40 tàu lớn nhỏ chạy bằng bườm hoặc động cơ hơi nước thì có 39 chiếc bị đánh chìm, chỉ có duy nhất tàu Rốt – đam do thuyền trưởng J.Fereman chỉ huy chạy thoát được.
Tàu Rốt – đam chạy tới đảo Lu – xi ở quần đảo Ăng – ti thuộc Trung Mỹ. Tại đây, thuyền trưởng J.Fereman nói với các nhà chức trách : “Tro nóng quyết sạch chúng tôi, thiêu đốt tất cả. Chúng tôi có thể bảo tin cho toàn thế giới rằng, không còn ai sống sót ở thành phố Xanh Pie”.
Thảm hoạ ở thành phố Xanh Pie thật khủng khiếp. Các sách vở đều ghi lại như sau:
Những ngày cuối tháng 4 năm 1902, mặt đất ở thành phố có những rung chuyển nhẹ. Sáng ngày 8/5 bỗng nhiên có một tiếng nổ long trời lở đất và miệng núi lửa Pêlê phun ra một luồng khí tro bụi lẫn đá tảng. Luồng khí ở miệng núi lửa, từ đó cao 1.397m tràn về thành phố với tốc độ 150m/giây, nóng tới mức 800oC, tàn phá thành phố không để sót lại một ngôi nhà nào cũng không một người này chạy thoát. Luồng khí mạnh đã đổ xô các bức tường dày tới 1 mét ở các trại lính, lô cốt, tháp chuông nhà thờ, các biệt thự. Đặc biệt có một ngôi tượng nặng tới 3 tấn đã bị luồng khí làm gãy và đẩy ra khỏi chân tới 15m. Người ta ước tính, sức mạnh của luồng khí nóng này bằng 3 quả bom nguyên tử mà Mỹ ném xuống thành phố Hirosima của Nhật Bản.
Từ đó tới nay đã 100 năm, người ta mới vớt được 15 chiếc tàu. Còn lại 24 chiếc khác gồm những chiếc tàu bườm lớn cuối cùng của thế kỷ thứ 19 và những tàu chở hàng chạy bằng hơi nước đầu tiên của thế kỷ 20 vẫn nằm dưới biển sâu, tạo thành một nghĩa trang tàu biển dưới lòng đại dương.
Ngày nay, du khách khắp thế giới đổ về thành phố Xanh Pie để tham quan di tích ngoạn mục đó bằng tàu ngầm, trong số đó có tàu Mobilit dài 28 m là tàu ngầm du lịch thuộc cỡ lớn nhất thế giới có thể chở 50 hành khách tham quan xuống độ sâu 100m dưới đáy biển. Ngồi trong tàu, du khách có thể nhìn qua camera thấy các thân tàu nằm nghiêng ngả, những cột bườm, những cột đá nhà thờ, những tượng vỡ, bậc thang nhà hát xưa đã bị trận động đất sau thảm họa ngày 8/5/1902 nhấn chìm xuống đáy biển.
Sau ngót một thế kỷ, thành phố xanh Pie ngày nay đã xây dựng lại đẹp hơn.
Nguyễn Thái – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 23 (188) 2001

An Giang “chùa Nổi được nâng cấp thành điểm du lịch”

Theo định hướng phát triển của huyện Tân Châu, tỉnh An Giang, chùa Núi Nổi sẽ được tiến hành quy hoạch và nâng cấp thành một điểm du lịch với tổng diện tích 26 ha. Đây là dự án đầu tư khá hấp dẫn nhằm thu hút khách tham quan, tìm hiểu lịch sử, sinh hoạt văn hóa.
Núi Nổi được xem là một trong những căn cứ hoạt động cách mạng, gắn liền với những chiến tích của giồng Trà Dênh. Hàng năm, nơi đây đón tiếp hàng trăm lượt du khách hành hương, nhất là vào dịp rằm tháng bảy và rằm tháng tám.
Hải phòng: họp báo giới thiệu về hoạt động du lịch năm 2001
Chuẩn bị cho mùa du lịch 2001, vừa qua lãnh đạo thành phố Hải Phòng, Sở Du lịch, Ủy ban nhân dân huyện Cát Hải, thị xã Đồ Sơn tổ chức họp báo giới thiệu về hoạt động du lịch năm 2001, để tăng cường quảng bá cho du lịch Hải Phòng.
Các ý kiến tham luận tại cuộc họp báo tập trung làm rõ những vấn đề bức xúc, nhằm từng bước tháo gỡ khó khăn, vướng mắc, đưa du lịch trở thành ngành kinh tế mũi nhọn của thành phố.
Thời gian qua, du lịch Hải Phòng hướng mạnh vào việc thúc đẩy, đa dạng hóa sản phẩm du lịch, tập trung hình thành các đề án phát triển tuyến, tour, xây dựng các đề án phát triển cơ sở hạ tầng du lịch, xây dựng trung tâm du lịch quốc gia Đồ Sơn – Cát Bà – Hạ Long.
Bên cạnh đó, du lịch Hải Phòng gặp một số khó khăn: Môi trường kinh doanh chưa thực sự hấp dẫn, sản phẩm du lịch còn nghèo nàn, thiếu vốn, chưa tạo được môi trường thu hút vốn đầu tư phát triển du lịch, cơ chế quản lý còn nhiều bất cập.
Đà nẵng: tập huấn công tác vệ sinh an toàn thực phẩm
Sở Du lịch Đà Nẵng vừa phối hợp với Trung tâm Y tế dự phòng tổ chức tập huấn kiến thức về công tác vệ sinh an toàn thực phẩm cho nhân viên chế biến thức ăn, nhân viên phục vụ bàn, nhân viên tiếp phẩm của tất cả nhà hàng, khách sạn trên địa bàn thành phố. Các báo cáo viên đã cung cấp cho học viên kiến thức về phân loại thực phẩm và vệ sinh an toàn thực phẩm, các yêu cầu đối với người chế biến, cách chọn thịt tươi sống, cách bảo quản thực phẩm, cách phân biệt các loại nấm, cá độc, thịt kém phẩm chất, cách rửa rau quả và bảo quản thức ăn đông lạnh. Lớp học cũng cung cấp cho học viên hiểu biết về những quy định của Nhà nước đối với các cơ sở kinh doanh dịch vụ ăn uống, về việc lưu mẫu thức ăn giám sát ngộ độc thực phẩm và trách nhiệm của các cơ sở lưu trú, ăn uống trong việc bảo vệ an toàn cho người tiêu dùng. Sau lớp học, Sở Du lịch sẽ phối hợp với Trung tâm Y tế dự phòng kiểm tra công tác triển khai tại các khách sạn, nhà hàng.
Khai giảng lớp bồi dưỡng nghiệp vụ hướng dẫn du lịch
Vừa qua, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội đã khai giảng lớp bồi dưỡng kiến thức và nghiệp vụ hướng dẫn du lịch. Đây là lớp học được khai giảng sớm nhất do Vụ Du lịch thuộc Tổng cục Du lịch và trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội phối hợp tổ chức. Học viên tham dự là những hướng dẫn viên chưa được qua đào tạo, bồi dưỡng nghiệp vụ du lịch của các tỉnh từ Thanh Hóa trở ra. Các học viên được miễn học phí và sẽ được cấp chứng chỉ Quốc gia sau khi đã hoàn thành tốt khóa học vào ngày 13/6/2001.
Đôi điều đặt ra: Từ khi Nhà nước có luật cắm săn bắt động vật hoang dã quý hiếm, việc tiêu thụ rắn của các hộ gia đình có phần khó khăn hơn, bởi rắn chăn nuôi và rắn tự nhiên rất khó phân biệt mặc dù các chủ buôn đã có giấy xác nhận của chi cục Kiểm lâm tỉnh. Tuy nhiên vấn đề đặt ra là nếu quản lý không chặt chẽ thì từ nghề nuôi rắn sẽ vô tình tiêp tay cho nhừng hành vi vi phạm pháp luật của Nhà nước.
Ngày 23/5/2001: ngày làm việc thứ 2 của quốc hội đã thực hiện và tiến hành với việc thông qua tờ trình về dự án di sản văn hoá, dự án Luật hải quan, Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Bộ luật tố tụng hình sự.
Ngày 24/5/2001: các địa biểu thảo luận ở tổ về kết quả thực hiện nhiệm vụ kinh tế xã hội và ngân sách nhà nước năm 2000, việc triển khai thực hiện nhiệm vụ kinh tế – xã hội năm 2001 và về dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của bộ luật tố hình sự.
Hoàng Hiền – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 19(181)2001

Du lịch Viêng Chăn

Thành phố Viêng Chăn thuộc thủ đô nước Cộng hòa dân chủ nhân dân Lào, nước gần nước ta chỉ cách Hà Nội khoảng 700 km. Tuy nhiên, vì chỉ vượt qua các dốc đèo của dãy Trường Sơn, chúng tôi đã từ bên sườn đông mưa dầm gió bắc san, bên sườn tây nắng vàng rực rỡ.
Viên Chăn có khoảng và vạn dân, tỉ lệ dân số cao hơn Hà Nội. Thành phố nằm dọc theo tả ngạn sông Mê Kông, bên kia là tỉnh Nọong Khai của Thái Lan. Mùa này nước sông xuống thấp, bãi sông trải rộng ra đến mấy trăm mét, nhưng khi mua mưa bắt đầu nước dân cao, mặt sông mênh mông thật hùng vĩ. Các đường phố lớn cũng song song với sông, trong đó lớn nhất là sông Lạn Xạng có nghĩa là Triệu Voi, dài khoảng 5 km nối dài từ phủ chủ tịch vượt tới dưới cổng Khải Hoàn Môn, dẫn đến Thát Luông là ngôi chùa lớn nhất mà cũng là biểu tượng của nước Lào. Các đường ngang thì ngắn hơn cùng với mấy trăm con đường thành một mạng lưới. Khu trung tâm là những khu buôn bán, có các cửa hàng cửa hiệu, hàng ăn, khách sạn, rạp chiếu bong… nhưng chỉ ra khỏi đó thì đã là phố nhà ở thuần túy, có vườn cây rộng rãi. Điều này hoàn toàn khác với Hà Nội mà cửa hàng, cửa hiệu được mở bung ra khắp nơi, mặc dù nước Cộng hòa dân chủ nhân dân Lào, cũng như Việt Nam chúng ta đã thực hiện chính sách đổi mới từ lâu. Đạo Phật là quốc gia của nước Lào và cũng khác với đạo Phật nước ta. Trước hết, đạo Phật ở đây thuộc phái tiểu thừa và hoàn toàn chiếm địa vị độc tôn. Mặc dù trước đây cũng nằm trong Đông Dương thuộc Pháp, nhưng đạo thiên chúa không ảnh hưởng gì đáng kể cả Viêng Chăn chỉ là một nhà thờ nhỏ, còn đạo Tiên và đạo Nho thì hoàn toàn không thấy. Các nhà thờ trong chùa ở Lào chỉ có tượng Phật, tuyệt đối không có tượng thánh, tượng mẫu. Số tượng trên bàn thờ không nhiều, nhưng tượng nào cũng lớn và đẹp.
Các chùa điều chiếm diện tích rộng rãi, mặc dù ở ngay trên mặt phố giữa thủ đô. Trên đất chùa có vườn cây, nhà cho sư ở và cả trường học. Con trai Lào vào tuổi thiếu niên và thanh niên đều ở chùa một thời gian để học tập và tu thân rồi mới lại trở ra đời thường.
Mỗi ngôi chùa đều có một ngọn tháp, cho nên nhiều ngôi chùa mang tên Thát có nghĩa là tháp như Thát Luông, Thát Phun… Mái chùa có nhiều lớp cong và mái chồng lên nhau. Trang trí cho các mái và cột là rắn Naga, đó là con vật có thật, tương truyền bảo vệ cho đức Phật, chứ không phải là con rồng, một con vật tưởng tượng như Việt Nam.
ở Viêng Chăn, có rất nhiều ngôi chùa, nhưng chúng tôi chỉ có điều kiện tham quan ở mấy ngôi chùa lớn nhất. Trước hết là chùa Thát Luông. Ngọn tháp của chùa cao hơn hàng chục mét, bốn xung quanh vuôn vắn có đến vài chục ngọn đèn tháp nhỏ. Bãi đất trước cửa chùa rất rộng rãi là chỗ để coi voi trong ngày hội.
That Phun lại mang vẻ đẹp khác, do mới được tôn tạo, xây dựng từ năm 1995 đến 1998. Ngôi chùa bề thế, rộng vài chục héc ta giữa lòng thủ đô, ngoài nơi thờ phụng có nơi thiêu hỏa, có hàng chục tháp đựng tro của sư và những đức công. Tường bao quanh chùa cũng là nơi để tro của hàng trăm xá lị. hai ngôi chùa cổ nhất ở Viên Chăn là chùa Hophrakeo và chùa Sisakệt. Chùa Hophrakeo còn gọi là chùa Bụt Ngọc vì ở đó có một pho tượng Phật bằng ngọc, nhưng nay không còn nữa vì vào thế kỷ 18, đã bị quân xâm lược Xiêm tức Thái Lan tràn sang cướp và mang pho tượng phật đi mất. Nay chùa Hophrakeo trử thành viện bảo tàng lịch sử Lào, trưng bày các cổ vật như đồ gốm cổ, trống đồng, tương…
Chàu Sisakệt cũng rất nổi tiếng vì trong chùa có đến hơn 1 vạn tượng phật, nay được coi là một địa điểm du lịch ở Lào.
Nhiều ngôi chùa ở Viêng Chăn cũng rất đẹp, như Vát Inpeng vát tiếng Lào nghĩa là chùa và Vát ông Từ (chùa này đang xây dựng hoàn chỉnh). Ngoài ra còn có chùa Bàng Long là chùa Việt kiều. Chùa này hoàn toàn giống như chùa ở Nam Bộ chứ không giống chùa ở Lào.
Một khu du lịch khách cách Viên Chăn 30 cây số là Vát Xiêng Khouan. Trên đường đi Vát Xiêng Khouan chúng tôi đã có dịp ngắm cây cầu Hữu Nghị Thái Lào bắc qua sông Mê Kông, thông thường trực tiếp từ Viêng Chăn sang Thái Lan. Vát Xiêng Khouan là một ngôi chùa nhưng ở đó còn có khu vườn của Phật, có hàng trăm tượng ngoài trời: Tượng Phật nằm giống tượng thích ca Phật đài ở Vũng Tàu nhưng lớn gấp chục lần, tượng voi 3 đầu, tượng răn Naga, tượng Hiệp sĩ… Trong một ngôi nhà gồm 5 tầng trưng bày các tượng rất sống động, thể hiện các cảnh từ địa ngục cho đến cõi Nát bàn.
Cung văn hóa và bảo tàng cũng là những điểm tham quan đáng chú ý giúp tìm hiểu lịch sử và văn hóa các nước bạn. Ở Thủ đô Viêng Chăn , chúng tôi còn có thể tham quan Cung văn hóa Quốc gia, bảo tàng Quốc gia và bảo tàng Kayson Phomvihan bảo tàng Quốc gia có nội dung là cuộc cách mạng giải phóng dân tộc từ khi Pháp đặt nền đô hộ cho đến cuộc cách mạng đưa đến toàn thắng lợi, thành lập nước Cộng hòa dân chủ nhân dân Lào vào ngày 2/12/2001.
Bảo tàng Kayson Phomvihan lại giới thiệu tập trung cố thủ tướng đầu tiên của nước Cộng hòa dân chủ nhân dân D Lào, mất năm 1992, người đã góp phần rất lớn vào cuộc cách mạng giải phóng và xây dựng nước Lào tiến lên trên con đường xã hội chủ nghĩa.
Mấy ngày du lịch trên đất nước Lào qua nhanh với một chương trình đầy ắp và bao nội dung phong phú. Sẽ giữ lại được mãi trong trí nhớ những gì đây? Một đất nước núi cao, rừng rậm, sông dài, láng giềng gần gũi nhưng vẫn dành cho tất cả bao sự mới lạ kỳ thú? Một nền văn hóa lâu đời, đậm đà bản sắc văn hóa từ bi hỉ xả của Đức Phật? Một dân tộc ngoan cường, đã sát cánh với dân tộc Việt Nam trong cuộc đấu tranh chống ách thực dân cũ và mới, và vẫn đang cùng chúng ta đấu tranh xây dựng đất nước Chủ nghĩa xã hội văn minh, giàu mạnh? Có lẽ là tất cả … tất cả để không bao giờ quên.
Nguyễn Bá Hiệp – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 221 (186) 2001

Ganviê – thị trấn trên đầm phá “cuộc sống và tập tục tang lễ”

Bênanh, một quốc gia thuộc Tây Phi, nằm kẹp giữa hai nước Tôgô và Nigiêria. Tại vùng duyên hải cực Nam của Bênanh có một đầm phá rất lớn, kéo dài dọc theo bờ biển trên 100km. Diện tích đầm phá rộng 15.000 ha và trên mặt nước của đầm phá này có thị trấn Ganviê của bộ tộc Tôfinút sinh sống, dân số khá đông trên 200 nghìn người.
Người Tôfinút coi mặt nước là thế giới riêng của họ, giống như 80 nghìn dân nước ta sống trên phá Tam Giang (thuộc tỉnh Thừa Thiên – Huế). Tuy nhiên, cuộc sống ở hai nơi đầm phá này cũng có những điểm khác nhau. Người Tôfinút làm nhà sàn trên mặt nước bằng tre nứa, cột nhà là những cây gỗ đóng sâu xuống đáy hồ, còn người dân của ta ở phá Tam Giang lại sống lênh đênh suốt ngày đêm trên những con đò chật hẹp nên có tên là dân vạn đò. Cuộc sống trên đầm phá của người Tôfinút được coi là cuộc sống định cư, nhà cửa được ngăn thành các buồng kín đáo. Buổi sáng người chồng đi đánh cá trên đầm, người vợ ở nhà làm việc nội trợ, chăm sóc con cái. Quá trưa người chồng trở về nhà, còn người vợ đem cá ra chợ hoặc tới các lân cận. Đôi khi người vợ phải đi tới những vùng rất xa trong đất liền để bán các loại cá nướng, cá khô, cá ám khói…
So với dân vạn đò ở phá Tam Giang, cuộc sống của người dân chài Tôfinút thoải mái hơn nhiều. Dân vạn đò Tam Giang coi thuyền là nhà, mọi sinh hoạt trong gia đình đều trên thuyền, nấu ăn, giặt giũ, vệ sinh trên thuyền, đến tối cả gia đình, vợ chồng con cái cùng ngủ trên thuyền.
Nơi định cư của người Tôfinút tập trung lại thành một thị trấn nổi trên mặt nước. Các nhà sàn tuy không tập hợp lại thành dãy phố nhưng cũng ở gần nhau, giao thông đi lại bằng thuyền độc mộc. Thị trấn cũng có trụ sở các cơ quan hành chính, trạm xá, có trường học, nhà hàng, quán cà phê… Tuy nhiên, cuộc sống trên mặt nước cũng bị hạn chế về nhiều mặt, như việc học hành của trẻ nhỏ chẳng hạn, bố mẹ phải chở bằng thuyền đưa đón các em đi học. Vì vậy, số lượng học sinh ở thị trấn đầm phá này chỉ có 250 em trên tổng dân số của thị trấn là 20 vạn người (60% dưới 15 tuổi).
Cách nay 15 năm, cuộc sống của người dân trên đầm phá khá sung túc. Người Tôfinút kể lại rằng: Trước kia, đầm phá rất nhiều cá, quăng một mẻ lưới ở bất cứ nơi nào cũng đầy cá. Ngày nay, cá trở nên khan hiếm vì Chính phủ mở một con kênh cắt ngang dải cồn cát bao quanh đầm phá để dựng bến cảng. Nước biển vì thế mà xâm nhập vào đầm phá, làm cho nồng độ mặn của nước tăng lên, môi trường sinh thái thay đổi. Loài cá không chịu được mặn bị chết rất nhiều hoặc phải di tản vào các sông, lạch trong đất liền.
Môi trường đầm phá biến đổi, cá to không còn như trước kia nên ngư dân phải dùng loại lưới nhỏ, có mắt rộng 10 ly để bắt các loại cá nhỏ. Ngoài ra, họ còn tập hợp lại thành các hợp tác xã, dùng ván gỗ tốt ngăn mặt nước có diện tích khoảng 3.000m2, tạo thành các “hồ, ao” để nuôi cá. Những con cá bị nhốt trong các “hồ, ao” này được chăm sóc đầy đủ về thức ăn, về độ mặn của nước, phù hợp với từng loài cá. Người Tôfinút biết lợi dụng nước triều lên xuống, nước lũ các sông để mở cống, điều hòa độ mặn của nước “hồ, ao” nuôi cá.
Tập tục chôn cất người chết ở bộ tộc Tôfinút khá cầu kỳ. Người chết được tắm rửa sạch sẽ, tóc trên đầu được gọt sạch. Sau đó, người nhà dùng dầu nhờn bôi lên khắp thân thể người chết. Tiếp theo, tử thi được bọc bằng một chiếc chăn trắng rồi mới nhập quan.
Họ hàng, bà con hàng xóm đưa ma tới nghĩa trang (trên đất liền) bằng thuyền. Đám tang là một dãy thuyền độc mộc, chèo bằng dầm, bơi nhẹ trên sống nước của đầm phá. Đoàn người nhẩm kinh, cầu khấn linh hồn người chết. Đám tang lên bờ, chôn quan tài xuống đất. Sau đó là việc “nuôi ăn” tử thi trong hai ngày do những người già phụ trách. Thức ăn gồm có cá và rượu.
Kể từ ngày chết, đến 3 tháng sau, gia đình mới làm ma to, có nhiều người tới dự.
Sau 1 năm, tang lễ kết thúc bằng tập tục khai quật tử thi, mở nắp quan tài để mọi người nhìn một lần cuối cùng mặt tử thi.
Triển lãm “sưu tập tranh cổ động”
Từ ngày 30/4/ – 19/5/2001, Bảo tàng Quân đội tổ chức triển lãm “Sưu tập tranh cổ động”. Triển lãm trưng bày 68 bức tranh gốc của 47 họa sĩ về các đề tài: Đảng – Bác Hồ, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, đoàn kết quân dân, kháng chiến chống Pháp. Trong đó, nhiều bức nổi tiếng và đã được in thành tem thư như “Bác vẫn cùng chúng cháu hành quân” (Huy Oánh), “Đâu có giặc là ta cứ đi” (Huy Toàn)… Ngoài việc giới thiệu, triển lãm còn nhằm sưu tầm tranh cổ động, làm phong phú thêm kho tàng tranh cổ động của Bảo tàng Quân đội.
Quản lý xuất khẩu hàng hóa 2001 – 2005
Phó Thủ tướng Nguyễn Mạnh Cầm vừa ký quyết định về việc quản lý xuất khẩu hàng hóa 2001 – 2005. Theo quyết định này, từ ngày 1/5/2001, Chính phủ sẽ bãi bỏ giao hạn ngạch xuất khẩu gạo, nhập khẩu phân bón và bãi bỏ quy định doanh nghiệp đầu mối kinh doanh xuất nhập khẩu hai mặt hàng này.
Nguyễn Lê Vân – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 18(181)2001

Chất lượng dịch vụ

Đầu xuân gặp gỡ, ông Lê Đại Tâm – Giám đốc công ty du lịch Hà Nội: “Để giữ chữ tín, chúng tôi luôn coi trọng chất lượng dịch vụ”.
Phóng viên: Ông đã có những bí quyết gì trong quản lý kinh doanh để có những thành công rực rõ như vậy?
Giám đốc Lê Đại Tâm: Chất lượng và thông minh, linh hoạt.
Phóng viên: Cụ thể hơn, thưa giám đốc?
Giám đốc Lê Đại Tâm: Để giữ gìn chữ tín với khách hàng chúng tôi luôn chú trọng nâng cao chất lượng dịch vụ. Đồng thời linh hoạt chuyển đổi hướng thị trường cũng là một trong những sách luợt đúng đắn của lãnh đạo công ty. Năm 1999, dựa vào tình hình kinh tế khủng hoảng của các nước Đông Nam Á, đặc biệt là Thái Lan, chúng tôi đã chủ trương đẩy mạnh khai thác du lịch outbound với giá cả hợp lý phù hợp với nhu cầu cũng như khả năng tài chính của khách du lịch trong nước. Chính vì thế công ty đã thành công đưa được khoảng 7.000 khách Việt Nam đi Thái Lan. Sang năm 2000, khi lượng khách đi du lịch nước ngoài đã vãn và lượng khách có nhu cầu đến Việt Nam tăng trưởng mạnh. Ban lãnh đạo Công ty đã lại chuyển hướng tập trung đầu tư phát triển du lịch inbound và nội địa. Công ty đã thành lập nhóm khảo sát với sự tham gia của các đối tác nước ngoài tiến hành khảo sát kỹ các tour xuyên Việt, các tour mới, hợp lý, đáp ứng đúng thị trường, khách châu u, Hồng Kong, Nhật Bản, Úc, … Hiện nay số lượng các hãng nước ngoài mà Công ty đã có quan hệ lên tới 55 hãng của 20 nước. Để đáp ứng tối đa nhu cầu của nhiều loại khách. Công ty đã có quan hệ lên tới 55 hãng của 20 nước. Để đáp ứng tối đa nhu cầu của nhiều loại khách, công ty xây dựng thêm nhiều loại hình dịch vụ du lịch khác nhau, đặc biệt khai thác thành công ở các loại tour du lịch hội thảo (Hội thảo du lịch và hội thảo các ngành kinh tế khác), tour du lịch thể thao, tour đua xe qua các tỉnh phía Bắc được khách Pháp đánh giá cao. Ngoài ra mới mở thêm loại hình “free tour” cho khách du lịch ba lô tham quan phố cổ Hà Nội. Với mảnh khách sạn công ty đã có cách quản lý hợp lý dựa theo nhu cầu từng ngày khách để có lực lượng phục vụ vừa đúng, tăng cường quản lý thực hành tiết kiệm chống lãng phí xây dựng chi phí giá thành ở mức hợp lý nhất đồng thời nâng cấp một số khách sạn đáp ứng nhu cầu của khách sạn cao cấp Châu Âu, Úc kết quả năm 2000 công ty đã đạt doanh thu cao hơn năm trước 114% nộp ngân sách đạt 104%, đón được gần 14.000 khách, trong đó 7.000 khách quốc tế, 3.000 khách outbound.
Phóng viên: Công ty sẽ có kế hoạch như thế nào trong năm tới để giữ vững những thành quả đã đạt được?
Giám đốc Lê Đại Tâm: Hiện đại hóa, công nghiệp hóa quản lý. Tất cả các đơn vị trực thuộc Công ty sẽ được phối hợp chặt chẽ thông qua mạng lưới thông tin hiện đại để khai thác khách và khai thác thông tin quốc tế. Luôn đổi mới trang Web giới thiệu tiềm năng và sản phẩm của công ty . Hiện nay khách mua tour 80% là qua thư điện tử và mỗi ngày cán bộ của Công ty phải xử lý đến hơn 100 thư kiểu này. Vì thế trong năm tới CTDL Hà Nội sẽ đầu tư vào trang máy móc hiện đại, đào tạo cán bộ nhân viên thành người có tay nghề vững chắc cả về nghiệp vụ lẫn cách sử dụng máy vi tính thành thạo. Củng cố bộ máy làm việc thành một đơn vị hiện đại, gọn nhẹ có năng lực cao để tiến tới cạnh tranh không chỉ trong nước mà còn với thị trường quốc tế củng cố các chương trình du lịch các loại hình du lịch các loại hình du lịch tạo ra những sản phẩm hấp dẫn nhất… Công ty đang xây dựng tour du lịch đi bộ du khách châu u trên đoạn đường khoảng 40 km, mở tour du lịch mới tàu biển Hà Nội – Hải Phòng – Quảng Ninh. Tích cực tuyên truyền và tìm đối tác mới trên thị trường Mỹ.
Phóng viên: Xin cảm ơn ông!
Tơ hồng
Theo câu quan họ tôi tìm
Không lời hẹn, vẫn cứ lên với người
Nón quai thao gặp đầy rắc rối!
Vành trăng che nửa nụ cười trao duyên…
Tôi về đây với Hội Lim
Qua cầu muốn lội xuống tìm ca dao
Áo tứ thân chợt thoáng qua
Đã nghe thấy nhịp đạm đà trống Cơm.
Gặp người, chưa kịp làm quen
Liền anh bỗng tới kéo liền chị đi!
Sông Cầu ghen – sóng thầm thì
Mái chèo khua, dáng thuyền đi nhạt nhòa…
Trách gì con nhện thoáng qua
Tơ chăng mỏng mảnh gió lùa tơ bung!
Trống Cơm ai vỗ bập bùng,
Áo tứ thân chắc ướt đẫm như mưa?
Hội Lim có tự ngàn xưa
Về đây vẫn thấy bất ngờ – hội Lim
Vịn câu quan họ tôi tìm
Người ơi có hẹn tôi lên? Một ngày
Thúy Bình – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 55 (191) – Năm 2001

Phố ẩm thực việt nam ở hà nội

Sau gần hai năm khảo sát các tuyến phố Mai Hắc Đế, Tạ Hiện, Hàng Buồm, Nam Ngư, Tống Duy Tân, thành phố Hà Nội đã chọn phố Tống Duy Tân là thành phố ẩm thực Việt Nam.
Phố Tống Duy Tân thời Pháp thuộc có tên là phố Bơ-ruýt-xô (Rue Brusseaux). Phố dài 280m, nối từ đường Điện Biên Phủ đến đường Trần Phú; có khoảng 65 nhà hàng kinh doanh các món ăn đặc sản dân tộc… Phần lớn các cửa hàng đã nâng cấp, cải tạo, chủng loại các món ăn phong phú, thu hút thực khách đông đúc từ sáng đến đêm. Phố Tống Duy Tân – ngõ Hàng Bông đã tự tạo thành một khu phố ăn uống từ nhiều năm nay. Ngoài ra, các phố nối tiếp với khu phố Tống Duy Tân có các dịch vụ may mặc, giặt là, uốn tóc, chụp ảnh, mỹ viện, giải trí khác là các dịch vụ hỗ trợ cho việc phát triển phố văn hóa ẩm thực phục vụ khách du lịch. Vị trí khu phố Tống Duy Tân rất thuận lợi cho việc đi tới các khu vực khác của Thủ đô Hà Nội.
Chính vì vị trí đặc biệt giữa Thủ đô Hà Nội như vậy mà Thành phố đã có nhiều dự án đầu tư cho phố ẩm thực Việt Nam là 4 tỷ đồng, trong đó đã đầu tư 1,2 tỷ đồng cho hệ thống thoát nước và lát lại toàn bộ lòng đường, hè đường vừa hoàn thành vào giữa tháng 4/2001. Việc còn lại là xây cổng phố (bố trí ở phía đường Điện Biên Phủ) sẽ làm xong quý II/2001.
Sở Du lịch Hà Nội cũng đã kết hợp với Trường Trung học nghiệp vụ Du lịch Hà Nội để mở lớp đào tạo đội ngũ “vua bếp” có nghiệp vụ giỏi, nhằm phục vụ du khách với các món ăn của ba miền Bắc – Trung – Nam. Đã có 65 chủ cửa hàng đăng ký cho nhân viên đi học nâng cao nghiệp vụ nấu ăn, thành thạo bếp, bàn, bar và nâng cao trình độ quản lý kinh doanh.
Phố ẩm thực Việt Nam đã có đủ các món ăn đặc sản biển, núi rừng, các món ăn truyền thống của Hà Nội như bún thang, bún riêu, bún ốc. Món ăn truyền thống Huế có món bún bò, bánh bột lọc. Món ăn truyền thống Quảng Nam có mỳ Quảng, bánh ít. Món ăn truyền thống của Sài Gòn có món nem Nam Bộ, lẩu cá, lẩu lươn… Các món ăn mang tính văn hóa ẩm thực của ba miền còn được giới thiệu cả các món bánh làm bằng lúa nước, ngô, sắn… thỏa mãn yêu cầu những khách ăn sành điệu và du khách bốn phương. Các tấm biển tiếp thị quảng cáo các món ăn sẽ được trang trí lại sao cho đẹp và “bắt mắt” du khách. Cổng phố ẩm thực Việt Nam sẽ được trang trí bằng điện để ban đêm phố ẩm thực rực rỡ hơn, cổ kính và “huyền thoại” hơn. Đây không chỉ là phố “ăn khuya” của người Hà Nội xưa mà còn là phố văn hóa giới thiệu các món ăn lạ, ngon, truyền thống của các nước.
Mới đây, ông Lý Văn Diệu từ Trung Quốc sang Việt Nam cho biết: “Chúng tôi thường đến ngõ Cấm Chỉ (nay là ngõ Hàng Bông) để ăn bún thang, hoặc gà tiềm ác thuốc bắc, ở phố này chưa có món Chí mà phù (chè vừng đen) như ở phố Hàng Giày, nhưng bánh cuốn Kỳ Đồng có món nước chấm cà cuống thì rất đặc biệt”.
Vị khách Trần Thủy Hoa (người Việt gốc Hoa) lần nào từ miền Nam ra Hà Nội cũng đưa con đi ăn ở phố Tống Duy Tân. Chị nói: “Phở Bắc không có giá đỗ, nhưng có hương vị thịt gà lá chanh, có ớt cay và nước phở ngọt khác thường. Phở bò thì món nước dùng khác hẳn phở Nam và ở các tỉnh lỵ”. Chị bày tỏ sự vui mừng khi được đi trên những viên gạch lục giác mới lát trên hè phố vừa cổ kính vừa sạch đẹp.
Phố ẩm thực Việt Nam được đầu tư là cần thiết và cấp bách, bởi không chỉ đáp ứng nhu cầu thưởng thức các món ăn đặc sản của từng địa phương, từng miền mà còn đáp ứng được nhu cầu hiểu biết của du khách về văn hóa ẩm thực 3 miền Tổ quốc ở giữa lòng Thủ đô Hà Nội. Ngoài ra, nó còn góp phần tăng cường các cơ sở dịch vụ, kinh doanh, giải quyết việc làm, tạo nguồn thu cho ngân sách. Đồng thời, phố còn là điểm du lịch hấp dẫn mang màu sắc văn hóa dân tộc, là nơi giới thiệu các món ăn truyền thống của Việt Nam với bạn bè trong nước và quốc tế.
Vân Hồ – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 17(181)2001