ĐỆ NHẤT CANH CHUA VIỆT, Đi Tây húp súp, đi Nhật húp miso, món canh quanh năm của họ chỉ có vậy

ĐỆ NHẤT CANH CHUA VIỆT
Đi Tây húp súp, đi Nhật húp miso, món canh quanh năm của họ chỉ có vậy. Mỗi lần xa xứ, lời thú nhận của cô gái vật chất, là nhớ món ăn. Một trong số ấy, đặc sắc nhất phải kể đến canh, mà trong số canh ấy, đệ nhất phải là canh chua.
Trời, chỉ một vị chua thôi, mà tiếng Việt có bao nhiêu là vị chua khác nhau.
Này nhé, canh thịt nạc, canh sườn chua thì chua me, chua nhót, chua sấu, tai chua, lá me, lá sấu, quả chay, quả bứa.
Chua cá thì măng chua, tai chua, mẻ, quả dọc, khế, dứa (thơm, khóm), me chín, cà chua, lá me… Chay, bứa cũng nấu cá được.
Thịt gà thì nấu lá giang.
Rau muốn luộc muốn chua thì sấu, lá me, trái xe xanh, hoặc vắt chanh, tai chua cũng được.
Mỗi thứ quả, thứ lá cho vị chua khác nhau, đưa đẩy vị của thịt, xương, hoặc đánh tan mùi tanh của cá.
Vậy mà chưa hết.
Bữa đầu năm đi rừng Yok Don, đầu đời được thưởng thức món canh chua nấu…kiến, chất chua chính là axit từ nọc kiến ! Bình thường, loại axiit này bị nó chích vào người thì ngứa ran, đau, tấy đỏ. Vậy mà nấu canh (với cá lăng sông, ăn kèm cac loại rau rừng) thì vị ngon, thanh và ngậy không tưởng !
Kiến ở đây là loại kiến vàng, làm tổ bằng lá cây. Còn loại kiến làm tổ bằng đất thì chớ bao giờ đụng vào. Đi trong rừng Yok Don rất dễ dàng thấy những tổ kiến vàng trên cây, to bằng cái mũ. Người ta nhẹ nhàng cắt nguyên tổ, nếu vụng về, kiến sẽ “vỡ tổ”. Cũng chỉ có thể lấy tổ kiến vàng vào những ngày nắng, còn mưa thì tránh xa. Nguyên do là ngày nắng kiến đi kiếm ăn bình thường, còn ngày mưa, kiến trú trong tổ và thiếu thức ăn, vì vậy lượng axit thay đổi bất thường, tốt nhất là không nên ăn.
Đi rừng Yok Don vào mùa khô, nếu gặp may, thế nào cũng được đãi món canh cá lăng nấu kiến vàng – món canh chua thần thánh !
“Anh đi anh nhớ quê nhà/Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương” là thế đấy. Giản dị, thiết thực.
Đi chơi với Thuỷ, thì thế nào cũng gặp may, nhỉ Hoang Anh Bella Doan Loan Jan Khin.

HỒI HỘP, Đã nhắm mắt bịt tai rồi mà vẫn bị “hot trend ma” nó ám

HỒI HỘP
Đã nhắm mắt bịt tai rồi mà vẫn bị “hot trend ma” nó ám.
Bèn đi vô khu rừng… tự sát. Xem… ma ở Nhật như thế nào.
Trong dòng phim kinh dị, phim mà Nhật Bản được xếp đầu bảng vì sự kỳ dị và ma quái. Ringu, Juon hay Audition đều khiến người xem bị ám ảnh lạnh buốt… Tuyết cũng không thể buốt lạnh bằng sự độc ác của con người…

Cô gái thích mặc đồ phối layer, bất chấp xuân hạ thu đông, mỗi mùa phối theo 1 kiểu khác nhau

Cô gái thích mặc đồ phối layer, bất chấp xuân hạ thu đông, mỗi mùa phối theo 1 kiểu khác nhau.
Thời tiết này mặc đồ chất liệu tweed là hợp nhất vừa thời thượng lại vừa giúp giữ ấm cơ thể
P/s: Thèm đuợc mặc đồ đẹp cafe dạo phố quá
#phuonghadesign #tweeddress

Trà tam

Trà tam.
Buổi sáng với anh Nguyễn Quang Tuong và nhà thơ Nguyễn Vân Thiên, trời phương nam se lạnh cà phê cóc 81 PSN (cà phê Bom).
Rất ít nhà thơ mà ngay từ lúc ngồi trên ghế nhà trường đã được bạn bè cùng trang lứa và cả xã hội nữa, ham thích và tìm đọc. Nguyễn Vân Thiên là một trong số đó, bỏ cả dạy học để làm thơ….chơi.
Hehe.

MÙA ĐÔNG ẤM, Không phải vì con số 2,6 triệu USD quyên góp của cộng đồng gửi cho cậu bé Wang cùng ngôi trường tiểu…

MÙA ĐÔNG ẤM
Không phải vì con số 2,6 triệu USD quyên góp của cộng đồng gửi cho cậu bé Wang cùng ngôi trường tiểu học ở vùng núi thuộc tỉnh Vân Nam (Trung Quốc) của em.
Mà ấm vì câu nói của cha em trước con số 2,6 triệu USD có thể khiến nhiều người phát điên này, rằng ông không muốn con trai nghĩ rằng điều tốt đẹp sẽ sẵn sàng rơi xuống cậu bé nếu không chăm chỉ để xứng đáng có nó.
Một người lao động nghèo, (có thể) ít học, mà nói nên lời đẹp đẽ tuyệt vời, khác xa cái thế giới hoa hậu bd của anh nhà báo (xin lỗi anh Bach Duong) lẫn gái đẹp chỗ nào cũng đẹp của ông phó chủ tịch quốc hội.
Vân Nam là tỉnh miền núi phía Nam TQ, giáp Việt Nam. 7-8 năm trước có dịp đi đường bộ một đoạn ở tỉnh này, đã tận mắt thấy đời sống những người nông dân nghèo TQ như thế nào, những ngôi làng như bỏ hoang (vì người lớn ra thành phố kiếm việc), nhà vệ sinh cho khách du lịch chỉ là hai viên gạch và cái lỗ…

VỠ MỘNG MUA ĐƯỢC BMW NHƯ

VỠ MỘNG MUA ĐƯỢC BMW NHƯ…HYUNDAI?
Vậy là sau một thời gian dài thấp thỏm chờ đợi, “bản án” dành cho 600 chiếc BMW trị giá khoảng 15 triệu Euro nằm trong vụ án “buôn lậu” của Euro Auto, đã được toà tuyên bố: Trục xuất về Đức.
Theo đó, những bọn ôm tiền bán đất ngồi chờ ngoài phiên toà với mộng mua BMW như xe Huyndai ngập nước năm rồi (giống mình!), vỡ mộng. Vì theo nhà xe Đức, hơn năm trời phơi mưa nắng (kể cả bọn hơn 460 chiếc vẫn còn nguyên trong thùng), xe không còn đảm bảo chất lượng để bán ra thị trường ! Rõ là Tây cứ quan trong hoá vấn đề. Nên học cách xử lý của Hyundai Thành Công trong vụ này, nhà xe vừa đẩy được hàng, thượng đế lại được giảm giá, hai bên cùng có lợi, xem đây : http://dantri.com.vn/…/hyundai-thanh-cong-giam-gia-ban-vi-x…
Giờ mất công về bển, chưa rõ BMW sẽ xử lý các em này như thế nào. Nhắn gửi Lê Nguyễn Hương Trà đang ở bên đó lân la xin xỏ vài làm đồ lưu niệm chơi !
Cùng ngày, BMW Thaco chính thức ra mắt tại khu đô thị Sala.
Trong một diễn biến khác, thanh niên Sài Gòn tuyên bố : Nếu BMW không giảm giá, thì ta sẽ mua !
https://www.facebook.com/tintucvtv24/videos/829341120587011/

“Tuổi nào vừa thoáng buồn áo gầy vai, Tuổi nào ghi dấu chân chim qua trời, Xin cho tay em còn muốt dài, Xin cho cô đơn vào…

“Tuổi nào vừa thoáng buồn áo gầy vai
Tuổi nào ghi dấu chân chim qua trời
Xin cho tay em còn muốt dài
Xin cho cô đơn vào tuổi này
Tuổi nào lang thang thành phố tóc mây cài”
Có cậu em Tung Nguyen chụp hình theo lối kể chuyện, mà cả 2 chị e toàn thích chuyện buồn nên đâm ra tấm nào cũng buồn buồn nhưng có hồn ghê gớm. Đang ngóng đến tháng 2 vào nghe cậu e kể chuyện tiếp

Đọc cho

Đọc cho… biết…
“Bị cáo ĐINH LA THĂNG
Khi ông Thăng nhận án kỷ luật của Ban Chấp hành Trung ương, ra khỏi Bộ Chính trị, thôi chức Bí thư Thành uỷ TP.HCM, tôi có viết vài note trên facebook. Ông gọi điện, nói gọn: “Anh đọc trên fb, cảm ơn chú. Nhưng mọi chuyện an bài rồi, chú đừng viết thêm gì nữa, người ta ngứa mắt rồi lại ảnh hưởng đến công việc của chú”.
Nay, ông đang là bị cáo trước Toà, không có cơ hội gọi điện cản tôi viết nữa. Và tôi viết những dòng này không chỉ cho riêng ông, mà cho VN quê hương tôi.
ĐƯỜNG ĐỜI & ĐƯỜNG ĐẤT NƯỚC
Ông Thăng “ngồi” vào ghế Bộ trưởng GTVT vào thời điểm mà nhiều ĐBQH đề nghị tuyên bố tình trạng tai nạn giao thông mức thảm hoạ, năm cao điểm có tới 13.000 tử nạn vì thảm hoạ này. Nhiều vụ tai nạn xe đối đầu, thương tâm, thảm khốc xảy ra trên những cung đường thổ tả.
Ông Thăng tiếp nhận dự án mở rộng Quốc lộ 1A (dài 1.887 km từ Hà Nội – Cần Thơ) với một núi công việc, đặc biệt là công tác bồi thường, thu hồi đất với 25.000 hộ dân (7.500 hộ phải tái định cư). Trưởng ban chỉ đạo công tác này thời đó, hiện nay là đương kim Thủ tướng, nhưng để dự án về đích đúng lệnh của Trung ương và Quốc hội, không ai có thể làm mờ được vai trò của “đốc công” Đinh La Thăng. Không ngại mưa nắng, không nghỉ thứ bảy chủ nhật, không nghĩ lễ, ông dành mọi thời gian đến công trường. Ở những điểm nóng, chắc hẳn đến nay nhiều lãnh đạo địa phương vẫn còn nhớ câu ông Thăng thường nói: “cố gắng vận dụng mọi cơ chế có thể để bồi thường mức cao nhất cho người dân”…
Tôi đã ở Thủ đô 18 năm để làm nghề viết lách, đã đi đủ mọi cung đường của đất nước, đã chứng kiến nhiều vụ tai nạn giao thông thảm khốc với cảnh xe khách đấu đầu, những chiếc xe tải rùa bò, những chuyến phà mỏi mòn chờ sớm tối…
Khi ông Thăng kết thúc nhiệm kỳ “ngồi” (mà chẳng bao giờ được ngồi) ghế Bộ trưởng GTVT, thì Quốc lộ 1A đã thông toàn tuyến – tuyến huyết mạch rộng rãi khang trang nhất kể từ thời tổ tiên để lại. Tai nạn giao thông vẫn còn rất nặng nề, nhưng so với thời cao điểm thì đã giảm được 5.000 người chết.
Không quyết liệt, bạo liệt như Đinh La Thăng, không có kết quả ấy (cứ so sánh với những người tiền nhiệm, kế nhiệm của ông thì thấy rõ).
Khi vài “điểm nóng” BOT xảy ra, có nhiều người coi ông như tội đồ (tôi đã viết về việc này nên không viết lại. có những việc chúng ta cần hàng chục năm trải nghiệm mới nhận ra).
Quốc lộ 1A khang trang, giảm đi 5.000 ngàn nhân mạng chết oang uổng mỗi năm, và nhiều tuyến đường khác được hoàn thành, công lao là của “cả hệ thống chính trị”, còn những nguyền rủa nhằm vào ông Thăng.
TẬP ĐOÀN KINH TẾ VÀ NỖI ĐAU THỂ CHẾ
Bị cáo Đinh La Thăng đang đứng trước Toà với cáo buộc phạm tội thời ông làm Chủ tịch Tập đoàn dầu khí quốc gia VN. Báo chí đăng tin ông đã nhận trách nhiệm người đứng đầu và xin Toà xem xét cho cấp dưới.
Chắc chắn sẽ có án dành cho ông. Tôi không bàn chuyện này, vì đó là việc của các cơ quan tư pháp.
Tôi quay lại câu chuyện các tập đoàn kinh tế nhà nước của VN. Với tiền thân là các tổng công ty 91 được thành lập hồi đầu những năm 90 của thế kỷ trước, đến năm 2005 thì tập đoàn kinh tế đầu tiên được thành lập là Tập đoàn bưu chính viễn thông VN, một năm sau đó thì Tập đoàn dầu khí quốc gia VN được thành lập.
Tôi nhớ, trong suốt 2 nhiệm kỳ làm đại biểu Quốc hội, TS Trần Du Lịch luôn ra rả đề nghị hoàn thiện thể chế kinh tế đối với các tập đoàn, ông nói thẳng rằng ở nước ngoài thì mỗi tập đoàn kinh tế nhà nước được quản lý bằng một đạo luật riêng. Nhưng đề nghị của ông Lịch không nhận được quan tâm đúng mức, hoặc là do vấn đề quá khó hoặc là do người ta không hiểu những gì vị TS kinh tế này cảnh báo.
Cũng như trước đó, năm 2010, đại biểu Quốc hội, GS Nguyễn Minh Thuyết đề nghị thành lập Uỷ ban lâm thời điều tra vụ việc ở Vinashin, thì có vị đại biểu Quốc hội đứng lên phản kích: “đừng vì Vinashin mà làm phức tạp tình hình”. Cái vị phản kích ấy đang giữ một chức vụ hàm bộ trưởng, còn GS Thuyết trở về với công việc viết sách giáo khoa thân thuộc của mình.
Kể từ khi Thủ tướng quyết định “thí điểm” thành lập mô hình tập đoàn kinh tế đến nay, chưa có ai chính thức tuyên bố kết thúc thí điểm mô hình này, mà chỉ có sự điều chỉnh (ví dụ từ chỗ cho kinh doanh đa ngành, đa lĩnh vực và sau đó yêu cầu thoái vốn, tập trung cho lĩnh vực chính).
Trong quá trình “thí điểm”, chúng ta đã chứng kiến gần như tập đoàn nào cũng “có chuyện”. Vậy mà hơn 20 năm rồi, thể chế quản lý DNNN, đặc biệt là các tập đoàn kinh tế, vẫn chưa được hoàn thiện.
Hàng loạt các lãnh đạo tập đoàn bị kỷ luật, bị truy tố, xét xử, thụ án. Ông Đinh La Thăng không là ngoại lệ. Trong số những người bị kết án, có nhiều người đã tận hiến cả cuộc đời vì công việc, vì nghề mà họ yêu thích, có nhiều thành tích nổi bật làm lợi cho đất nước, quê hương. Tôi đơn cử trường hợp ông Phùng Đình Thực, một người con sinh ra từ vùng đất hiếu học Hoằng Hoá quê tôi, là một du học sinh giỏi nổi tiếng, bảo vệ luận án TSKH về dầu khí biển tại Liên Xô. Khi về nước, ông xuôi ngược Bắc – Nam, dặm trường từ đồng bằng đến biển cả, để tìm dầu. Ông có nhiều sáng kiến hết sức có giá trị đối với ngành kinh tế chủ lực – là cứu cánh của hầu bao ngân khố VN mấy chục năm nay.
Làm 100 dự án thành công, những chiếc bằng khen và thậm chí là danh hiệu Giải thưởng Hồ Chí Minh về KHCN như ông Phùng Đình Thực, có thể không ai nhớ; nhưng chỉ một dự án thất bại, sai lầm, sai phạm, thì bị nguyền rủa suốt đời.
Hẳn nhiên là sẽ có người nói: không muốn bị đi tù thì khi đương chức đừng có sai phạm.
Hôm kia tôi đọc fb của một anh bạn nhà báo, đại ý rằng khi một lãnh đạo tập đoàn bị khởi tố thì đó là sai phạm của cá nhân, nhưng khi nhiều lãnh đạo tập đoàn và lãnh đạo ở nhiều tập đoàn bị khởi tố, thì phải xem lại cái thể chế ấy có lỗi gì không?
Nhìn ở góc độ này, không ít người vừa là tội nhân, lại vừa là nạn nhân.
ÔNG ĐINH LA THĂNG – NGƯỜI NHƯ TÔI BIẾT
Có những người ác ý, họ thường thêu dệt hình ảnh ông Thăng bên chai rượu Macallan 30. Và khi toà đang xét xử ông trước cáo buộc “cố ý làm trái”, thì họ mặc nhiên khẳng định chắc nịch: đó là tham nhũng.
Khi một số người có thiện cảm với ông Thăng công khai viết stt, thì có những người khác lấy vài ví dụ về một vài người oán thù làm dẫn chứng, rồi dẫn dắt theo các câu chuyện của riêng họ.
Những chuyện trên cũng bình thường. Cuộc đời là thế.
Ông Thăng dường như chẳng có bí mật gì. Ông là người sống thật, không giấu được cảm xúc. Cuộc sống cũng vậy. Từng là Chủ tịch một tập đoàn kinh tế lớn nhất nước, chắc chắn ông chủ trì nhiều cuộc tiệc tùng có rượu tây, với các món đặc sản. Những cuộc tiệc như vậy, nhiều lãnh đạo trong thể chế này từng chủ trì. Có khác, là trong khi có những lãnh đạo uống macallan 74 hoặc chivas 38 sau khi “sân khấu” đã đóng rèm, thì ông Thăng thích đông vui với bạn bè, anh em, không một chút cảnh giác.
Ông Thăng ở trong một căn chung cư, chưa chắc đã sang trọng bằng căn hộ của ông chủ tịch cấp huyện, còn so với căn penthouse cỡ như Bộ trưởng Y tế đang ở tạm thì nó nhỏ hơn rất nhiều. Ông không có biệt phủ. Ông không chơi golf. Ông cũng không đi nghỉ dưỡng ở nước ngoài…
Ông Thăng uống rượu tây nhưng cũng vui vẻ dùng rượu đế. Kể từ khi ông ứng cử ĐBQH ở 6 huyện miền núi tỉnh Thanh Hoá, năm 2011 đến nay, ông đã nhiệt tình dự hàng trăm cuộc rượu ngô, rượu sắn với quan chức cấp xã cấp huyện và cử tri vùng cao…
Lần gần đây nhất, sau kỳ họp Quốc hội, khi tình cảnh với cá nhân ông đã rất căng, có người khuyên ông thôi đừng đi tiếp xúc cử tri nữa. Nhưng ông vẫn quyết định đi tiếp xúc cử tri, đến xã Mường Chanh cao nhất ở vùng biên giới của huyện biên giới cao, xa nhất – Mường Lát, Thanh Hoá. Trong cuộc tiếp xúc cử tri cuối cùng ấy, cô con gái ông đã mua gần một ngàn chiếc áo khoác ấm để ông tặng các học sinh cấp 1, cấp 2. Tặng xong, khi đoàn chụp hình lưu niệm với nhà trường, ông đã xua tay, và lúc ấy tôi nhìn thấy trong mắt ông thấm đẫm nỗi buồn.
Đêm cuối cùng ở Mường Lát, cả đoàn uống rượu ngô, có 2 chai rượu tây vừa được tặng thì ông đem nó tặng lại trưởng công an huyện Mường Lát để chúc mừng một sỹ quan công an người dân tộc trẻ tuổi vừa được thăng quân hàm vì những chiến công đánh án ma tuý…”
(Theo Lê Kiên).

Haha

Haha, sau 1 năm chửi bới thì cô gái bên cạnh đã chịu đi cắt tóc
Cuối tuần 2 đứa rủ nhau qua anh Vũ Đức Quân với chị Võ Thị Thuỳ Vân làm tóc, 2 năm gắn bó với nơi này rồi, hi vọng là còn thêm mấy chục năm nữa