Ngày sinh, Tôi chẳng biết ngày ấy

Ngày sinh
Tôi chẳng biết ngày ấy. Nhà đông con, cha tôi sau này nói hình như là mùa xuân, mẹ thì nhớ mang máng mùa hè…
Giấy tờ làm lại nhiều lần, mỗi lần ghi mỗi ngày khác nhau.
Lúc học đại học, bạn bè ai cũng tổ chức sinh nhật, mình chọn đại ngày 23.7, vì hôm ấy nhằm chủ nhật.
Sau 1975 lấy luôn ngày 23.7!
Thôi thì ngày nào cũng được, miễn là cố sống tốt!
Rứa hỉ!

Tôi mà là Thủ tướng, đuổi ngay đội ngũ giúp việc

Tôi mà là Thủ tướng, đuổi ngay đội ngũ giúp việc. Lên truyền hình trực tiếp mà để Thủ tướng mất mặt thế này thì còn giữ nhóm nâng bi đó làm gì nhỉ!? Hahaha…
Nếu các bạn thấy bác Thủ tướng cần che ô thì những người mẹ già, mất chồng, mất con trong chiến tranh đương nhiên phải đứng chịu mưa, còm cõi trong chiếc áo mưa mỏng kia hả? Tôi chưa biết danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng các anh trân trọng đến đâu nhưng nhìn những hình ảnh này thì đáng chê thật? Nếu đội ngũ giúp việc biết cách giữ hình ảnh cho Thủ tướng thì cho 03 anh mặc áo đen lên che cho 03 mẹ, còn Thủ tướng – trai phong trần mưa gió tí có sao?
Báo Thanh Niên làm vụ này kém quá. Chương trình thứ 11 rồi mà vẫn để lọt những hình ảnh khó coi thế này. Làm cả chương trình Một Thời Hoa Đỏ để tôn vinh các mẹ, vậy mà không thực sự có tâm để xảy ra chuyện này. Hy vọng các bạn đứng dưới góc độ của người xem để rút kinh nghiệm nhé.

Một ngày thật tuyệt vời và thật ấm áp khi về thăm lại quê hương Mỹ Tho, sống lại với sông nước Nam Bộ, ăn lại…

Một ngày thật tuyệt vời và thật ấm áp khi về thăm lại quê hương Mỹ Tho, sống lại với sông nước Nam Bộ, ăn lại hủ tiếu Mỹ Tho, dùng cơm trưa trên du thuyền Jahan neo trên sông Cửu Long với GĐ Tuệ – Trails of Indochina, GĐ Trịnh Công Sơn, GĐ Thảo Hà Giang về từ Úc và NTK Công Trí, một người em thân thương của Trịnh Vĩnh Trinh và các anh chị. Mỹ, Úc, Canada, Việt Nam; Bắc Kỳ, Huế, Nam Bộ đểu có mặt đầy đủ…

Hiện tại trang facebook cá nhân này mình sử dụng cho công việc

Hiện tại trang facebook cá nhân này mình sử dụng cho công việc. Tất cả các hình ảnh liên quan đều phục vụ cho công việc là chính. Không bao giờ mình post cuộc sống riêng tư trên trang này. Nên có bất kỳ thắc mắc hoặc câu hỏi riêng tư gì phiền mọi người inbox hỏi riêng nhé hoặc add facebook mới này của mình, trang này mọi người có thể vào bình luận chặt chém thoải mái :)
Thanks all! <3
https://www.facebook.com/profile.php?id=100017763068773

Bổn Đình Nguyễn, “Ghét nhà giàu, nhưng nhà giàu nào?, Nhân chuyện thống kê cho thấy công dân VN luôn nằm top 10 trong…

Bổn Đình Nguyễn
“Ghét nhà giàu, nhưng nhà giàu nào?
Nhân chuyện thống kê cho thấy công dân VN luôn nằm top 10 trong bảng xếp hạng mua nhà tại Mỹ, một vài ý kiến của DLV trá hình cho rằng đó là do một phần người giàu VN cảm thấy bị “kỳ thị” bởi người Việt hiện nay … ghét nhà giàu!
Đây là những phát biểu ngụy biện, nhằm che giấu cho một sự thật: trong số tiền trên 3 tỷ đô la mua nhà chỉ riêng tại Mỹ năm 2016 kia, có một tỷ trọng không nhỏ là tiền tham nhũng của cán bộ nhà nước, và đó là cách họ vừa “lót ổ” vừa rửa tiền.
Cho nên phải nói cho chính xác là người Việt hiện nay vừa ghét, vừa khinh bỉ vừa thù hận một bộ phận nhà giàu là bọn này, là cán bộ quan chức và con cái chúng, là bọn áp phe chính trị hằng ngày chọc mút vào xương máu nhân dân để làm giàu và mang tiền trốn sang nước ngoài hưởng thụ. Là bọn đi lên từ phá rừng, mua rẻ bán đắt đất đai của nông dân nhờ vào các mối quan hệ với quan chức, là bọn làm giàu bất chính sau đó lại quay mõm cắn vào nhân dân như vụ “thạch tín trong nước mắm”, là bọn bòn rút tham nhũng, xây dinh cơ đồ sộ rồi trơ trẽn cho rằng nhờ nuôi heo, bán chổi đót… vân vân…
Người Việt không ghét bất kỳ ai làm giàu chân chính bởi theo tôi biết, thần tượng của giới trẻ hiện nay là Bill Gates hay Mark Zuckerberg … những siêu tỷ phú nhờ vào tài năng của mình.
Cho nên những người không dây phần vào tội ác tại VN mà muốn rời bỏ đất nước chỉ vì họ không còn niềm tin về một ánh sáng cuối đường hầm của dân tộc chớ không ai kỳ thị họ cả.”
Hehe là thừa! hehe

Các yếu tố quan trọng của cung mệnh tử vi

Xem tử vi tướng số cho mình và những người xung quanh luôn là một trong những điều được nhiều người quan tâm dù chúng là một vấn đề thuộc phạm trù khá phức tạp và khó hiểu đối với đa số mọi người hiện nay. Chỉ có một số ít những người có khả năng phân tích và thông thạo các lĩnh vực liên quan mới có thể xem tử vi tướng số cho người khác. Bài viết hôm nay sẽ bàn về các yếu tố quan trọng trong cung mệnh tử vi để mọi người cùng có thêm nhiều hiểu biết về lĩnh vực này. 

Đọc tiếp Các yếu tố quan trọng của cung mệnh tử vi

Có nên xem tướng số tử vi trọn đời hay không?

Đối với nhiều người hiện nay, những yếu tố liên quan đến tử vi, tâm linh luôn được chú ý và xem trọng bởi tâm niệm “có thờ, có thiêng, có kiêng, có lành”. Bên cạnh đó, việc xem tử vi lá số trọn đời, đặc biệt là cho những em bé vừa sinh ra vẫn được nhiều người tiếp nhận và gìn giữ như một nét đẹp văn hóa cổ truyền của dân tộc. Sự linh ứng của rất nhiều trường hợp đã được chứng thực nên việc xem tướng số tử vi trọn đời càng được mọi người tôn trọng. 

Đọc tiếp Có nên xem tướng số tử vi trọn đời hay không?

Giá treo tivi trần và ưu điểm

Giá treo tivi là một trong những thiết bị vô cùng cần thiết cho những gia đình hiện đại. Chúng không chỉ giúp cho chúng ta có thể tiết kiệm được diện tích không gian của ngôi nhà mà còn tôn lên vẻ đẹp sang trọng và hiện đại mà chủ nhân của nó mong muốn. Có rất nhiều loại giá treo tivi trên thị trường hiện nay nhưng có lẽ giá treo tivi mà được nhiều người quan tâm và mong muốn tìm hiểu nhất là Giá treo tivi trần.

Đọc tiếp Giá treo tivi trần và ưu điểm

BANGKOK – RẤT ĐÁNG ĐỂ ĐI MỘT CHUYẾN, 1- Khi đến Bangkok, tôi mới thấy xe máy ở Việt Nam bị oan khi bị gắn cho “cái…

BANGKOK – RẤT ĐÁNG ĐỂ ĐI MỘT CHUYẾN
1- Khi đến Bangkok, tôi mới thấy xe máy ở Việt Nam bị oan khi bị gắn cho “cái tội từ trên trời rơi xuống”: GÂY KẸT XE. Và người ta đang lên tiến độ cấm hẳn xe máy vào nội thành Sài Gòn và Hà Nội. Liệu có gì đó sai sai!? Theo tôi, Bangkok có phương tiện công cộng khá tốt: có hệ thống metro, có xe buýt, có đường đi bộ trên không và không có xe máy, vậy mà vẫn tắc đường kinh hoàng. Nói thật chứ, tắc đường ở Hà Nội và Sài Gòn chưa thấm vào đâu với Bangkok. Giờ nào cũng tắc, toàn tắc ô tô. Trời mưa còn kẹt cứng hơn cả trời nắng. Vậy nguyên nhân là do đâu? Ở Bangkok, kẹt xe không thể đổ cho xe máy được, thì lại đổ cho xe hơi!? Chẳng phải chúng ta luôn tìm vật thế thân để đổ lỗi thay cho những toan tính sai lầm của mình sao!?
Chắc hẳn có nhiều người cột vụ “tắc đường” với ý thức của người dân, cụ thể là người tham gia giao thông!? Hahaha… Nếu bạn chứng kiến cảnh tắc đường vài tiếng đồng hồ, xe nhích từng chút một mà không một tiếng còi thì cần hiểu thế nào nhỉ? Đấy là chưa kể, các bạn tài xế đang đi xe hơi, cứ nhìn thấy người đi bộ băng qua đường đều tự động dừng xe nhường đường. Bản thân tôi cũng khá kinh ngạc về sự kiên nhẫn và ý thức của người Thái.
2- Đường phố Bangkok khá sạch, không khí cũng vậy, sạch hơn nhiều so với Hà Nội hay Sài Gòn. Thế nhưng trời mưa, Bangkok cũng “phố biến thành sông” như mình, nhưng chẳng ai chửi cán bộ cả. Chửi hoàng gia là đi tù chứ chả chơi. Hoặc ít ra họ chửi ở đâu, chứ tôi không thấy sự cau có khó chịu khi bị ngập hay tắc đường của các tài xế. Họ chấp nhận và coi đó là “chuyện thường ngày ở huyện.” Có khi nào, chúng ta cũng học cách “biết chấp nhận” để đỡ làm tổn thương đến lục phủ ngũ tạng của bản thân không!?
3- Sang Bangkok, phải thật cẩn thận với nhóm tuk tuk và xe ôm, chúng luôn tìm cơ hội để chặt chém bạn. Giá chúng chém bao giờ cũng cao hơn 8-10 lần so với giá taxi, Grab hay Uber. Hôm trước, tôi đi từ JW Marriott Bangkok ra Siam Paragon (khoảng 2km) hết 38 baht (27k), vậy mà lúc về gọi tuk tuk thì bị chém 300 baht (210k), hỏi thử xe ôm thì bị hét giá 200 baht (140k). Vậy nên, nếu có thời gian thì bạn chọn đi tàu điện, nếu không cứ kiểm tra Uber hay Grab cái nào rẻ thì đi. Kinh nghiệm cá nhân cho thấy, các bạn Uber có khiếu vẽ đường, luôn miệng “tao đi đường tắt cho nhanh” nhưng nhanh đâu chưa thấy, báo giá là “80-100baht” nhưng khi thanh toán quả đường tắt thì lên 220 baht. Còn Grab chắc vì thường cố định giá nên thường mất đúng số tiền hiển thị. Còn nếu đi từ Bangkok ra sân bay và ngược lại thì mặc cả taxi sẽ rẻ hơn. Bangkok lúc nào cũng kẹt, Uber nhân giá “giờ cao điểm” phát ốm luôn. Đấy là chưa kể, Uber và Grad bên Bangkok vẫn hoạt động trái pháp luật, khi đặt xe phải nhớ ngay tên tài xế để còn nhận nhau là bạn, để họ và mình tránh rắc rối cần thiết.
4- Bạn phải cảnh giác với tất cả các thể loại “đóng cửa” từ miệng các tài xế từ xe ôm, tuk tuk tới taxi. “Hoàng cung đóng cửa,” “Siam Paragon đóng cửa,” “CentralWorld đóng cửa…” rồi các tài xế sẽ gợi ý bạn đi tàu riêng quanh Bangkok, hoặc đi mua trang sức, ngọc trai hay đá quý với giá hạt “rẻ”. Đừng tin bố con thằng nào nhé, nhất là nhóm tài xế. Chúng chuẩn bị dẫn bạn đi luộc đấy. Với tôi, đó là đối tượng không đáng tin duy nhất ở Bangkok, trang sức thì toàn hàng giả đấy. Hahaha…
5- Điều hấp dẫn nhất của Bangkok chắc có lẽ là món ăn đường phố, cụ thể là những gánh hàng rong, hoặc vỉa hè hoặc trong các khu chợ đêm. Phải nói là “nhiều vô kể” và chỉ vào bước chân là có thể tìm thấy cả dãy. Món gì cũng có, từ hoa quả tới đồ ăn. Đặc biệt là bạn sẽ không bao giờ bị chặt chém, không bị lôi kéo mồi chài, người nước ngoài cũng như người Thái, họ chỉ bán đúng một giá. Món ăn đường phố của họ khá ngon, sạch sẽ và rẻ. Khẩu vị khó ăn thế nào cũng có thể tìm được món thích hợp. Tôi đánh giá cao điểm này.
6- Ở Bangkok khá an toàn, nghĩa là đi đường lướt FB hay xách túi vô tư mà không sợ bị cướp. Nói thật, đi đâu mình cũng ám ảnh nhất là vụ cướp giật hay móc túi. Đi chơi mà lúc nào cũng phải cảnh giác cướp bóc thì ở nhà còn hơn. Khá nhiều bạn mình (nước ngoài) kêu: “Hồ Chí Minh nhà mày cướp đẹp bóc kinh quá.” Và tới 70% trong số họ bị cướp điện thoại, hoặc laptop hoặc máy ảnh. Ám ảnh quá. Mà sao vụ cướp bóc này chúng ta dẹp hoài không được nhỉ?
7- Bangkok cực nhiều trung tâm thương mại (shopping mall) với rất nhiều thương hiệu nổi tiếng. Phải nói rằng Thái Land đã rất nỗ lực trong việc giảm thuế kiểu gì mà giá bên Bangkok hiện giờ khá cạnh tranh, ngang với Singapore. Vậy chẳng có lý do gì mà Bangkok không trở thành điểm mua sắm hấp dẫn cả, nhất là vào mùa sales với các chi phí khác cực rẻ (vé máy bay, khách sạn, ăn uống, di chuyển…)
8- Thái Lan biết cách làm du lịch, điều đó không phải bàn cãi, nhưng vấn đề là họ biết tạo ra những thứ để giữ chân khách, để khách quay lại thì họ giỏi hơn ta, và biết “nhìn xa trông rộng” hơn ta rồi. Có lần, tôi nói với anh Paul – Tổng Giám Đốc khu nghỉ Amanpuri ở Phuket: “Tại sao bãi biển ở đây rất đẹp, nước biển xanh ngọc bích mà sao sạch thế, không có bèo đánh dạt bờ như ở Phú Quốc!?” Rồi khá choáng khi anh ấy nói: “Ở đây cũng có bèo, rác bị sóng đánh dạt vào nhưng công nhân của khu nghỉ dọn từ 5 giờ sáng và phải hoang thành trước 7 giờ để khách thức dậy sẽ nhìn thấy một bãi biển đẹp.” Hahaha… Vậy mà tại khu nghỉ đẹp nhất Phú Quốc, 10 giờ sáng mình còn thấy các nhân viên lệ khệ vớt bèo. Liệu chúng ta có nên học hỏi các bạn Thái!?
Đến Bangkok, bạn sẽ hiểu tại sao người Việt mình, cả Hà Nội hay Sài Gòn đều không thích đi các thành phố trong nước, thay vào đó họ bay qua Bangkok. Hà Nội thì chặt chém, Sài Gòn thì cướp giật, nóng nực, chưa kể vé máy bay còn khá đắt. Bạn tính đi, tour Thái Lan còn rẻ hơn nhiều so với tour trong nước? Vậy dại gì không xuất ngoại?
P/s: Đố các bạn đã từng đi Thái, có con phố nào ở Bangkok, dân Thái không ai biết còn dân du lịch Việt ai cũng biết không!? Hahaha…

VUA BHUMIBOL CỦA NGƯỜI THÁI, 1- Trước khi qua Thái, tôi khá tò mò về vị vua đáng kính Bhumibol (Rama IX)

VUA BHUMIBOL CỦA NGƯỜI THÁI
1- Trước khi qua Thái, tôi khá tò mò về vị vua đáng kính Bhumibol (Rama IX). Cụ phải sống thế nào mới được người dân sùng kính như một vị thánh một cách tự giác như vậy chứ!? Đọc trên mạng, tôi biết cụ được sinh ra ở Mỹ (1927), lớn lên ở Thụy Sỹ và về làm vua ở Thái. Bố mất sớm ở với mẹ bên Thụy Sỹ. Lên ngôi vua sau khi vua anh chết vì súng vào năm 1946 nhưng cụ chính thức nhận chức vào năm 1950. Cụ là vị vua ngồi ngai vàng lâu nhất trên thế giới, hơn 70 năm. Vua Rama IX cũng là nhân vật hoàng gia giàu nhất thế giới với số tài sản lên tới 30 tỉ đô, có thời lên tới 35 tỉ đô. Cụ mất vào tháng 10/2016, thi thể cụ được lưu giữ một năm sau đó mới tiến hành các nghi thức an táng.
2- Đến Thái thì cụ Bhumibol đúng là thánh thật, vị thánh bằng xương bằng thịt của người Thái. Khắp nơi trưng ảnh thờ cụ, từ phủ thủ tướng cho tới tiệm massage. Bàn thờ được lập ngay ngoài đường, ngay sảnh chính chỗ trang trọng chứ không phải trong nhà, nhưng nhà hay tiệm sẽ treo ảnh cụ như ngày xưa ngoài Bắc hay treo ảnh Bác Hồ. Không những thế, dải ruy băng xám đen được giăng khắp nơi. Gặp người Thái nào khi nói chuyện, bạn cũng nghe giọng họ thương xót, kính trọng với vị vua này. Thế mới thấy, người Thái thật hạnh phúc, nhỉ?
3- Trưa nọ, mình tới Hoàng Cung vì nghe nói rất nhiều dòng người hàng ngày vẫn qua viếng cụ. Viếng cụ không hề dễ, bạn phải đặt lịch cả tuần hoặc cả tháng, và phải trả một khoản phí không hề rẻ là 300-400 đô Mỹ cho một người. Nếu đi cả nhà, thì chỉ một người được phép vào thắp nhang cho cụ, và chỉ người đó mới có cơ hội nhìn thấy thì thể cụ thôi. Còn những người khác thì đứng ngoài mà khấn vọng. Đấy là tôi nghe người ta nói thế.
Trước khi được vào viếng, mọi người tụ tập trước một cái lán rộng được dựng lên ở công viên ngay cạnh hoàng cung với từng hàng ghế ngăn nắp để nghe phổ biến về cách viếng. Tôi nghĩ thế vì không nghe hiểu tiếng Thái. Sau đó, mọi người xếp thành 02 hàng thẳng tiến vào hoàng cung. Khi tôi nhanh nhẹn, băng tường nhảy qua rào hoà nhập vào dòng người Thái đi viếng vua thì anh cảnh vệ xuất hiện, nói luôn tiếng Anh:
- “Anh đi đâu đấy?”
- “Em viếng vua Bhumibol của chúng ta.”
- “Sao anh lại từ bên ngoài vào?”
- “À, em vừa đi vệ sinh.”
- “Anh là người Thái?”
- “Uhm. Đúng rồi.”
Rồi anh chàng tua luôn một tràng tiếng Thái và nhìn tôi ngẩn ngơ như bị bóc bài. Anh ta mời tôi ra khỏi hàng và nói: “chỉ dành cho người Thái đã đăng ký trước thôi.” Tôi hiểu là đã phải đóng tiền trước. Tôi ra ngoài đứng nhìn hàng người áo đen cứ lần lượt đi qua rồi nhẩm tính mỗi ngày hoàng cung có thu được mấy triệu đô tiền phúng viếng!?
4- Lúc đầu, tôi cũng thắc mắc và không “thấu cảm” được con số 30 tỉ đô của vua Bhumibol. Sang Thái, tôi hiểu rằng sở dĩ cụ có số tài sản khổng lồ như vậy là nhờ vào buôn bán, cho thuê BĐS và có cổ phần ở những tập đoàn lớn. Tôi chưa nghe người dân Thái nào nói cụ tham nhũng, hay đại loại những gì mang tính tiêu cực tương tự. Hay vì bên Thái có luật “cứ ai nói xấu hoàng gia là ngồi tù!?” Nhưng cả trăm ngàn người mặc đồ màu hồng đứng quanh hoàng cung cầu cho vua tai qua nạn khỏi là có thật. Hàng triệu người khóc khi vua băng hà là có thật. Hàng triệu lượt người đóng tiền mặc đồ đen vào viếng vua cũng là thật nốt. Vậy vua phải sống sao thì dân mới kính trọng đến dường ấy chứ nhỉ?
5- Những ngày ở Bangkok, tôi hay đi Uber, thỉnh thoảng đi Grab để hỏi chuyện linh tinh. Tiếc rằng phần lớn họ không nói tiếng Anh được, xem ra tình hình tiếng Anh bên Thái còn tệ hơn Việt Nam. Nhưng có một lần đi Uber, cậu tài xế nói tiếng Anh khá tốt. Cậu làm cho bộ phận kinh doanh cho một hãng phụ tùng xe hơi. Cậu kể: “Người Thái thương vị vừa thứ 9 này lắm. Ông làm được rất nhiều điều kỳ diệu cho người Thái. Có thể nói, ông là vị vừa tốt nhất và có nhiều cống hiến nhất cho đất nước trong lịch sử Thái Lan. Ông ở giản dị trong một ngôi nhà nhỏ trong lâu đài rộng lớn. Với những gì đã học của một nhà khoa học, ông sống như một nông dân. Ông trồng đủ các loại cây, nuôi đủ các loài động vật như gà, vịt, bò, trâu, cá … Ông nghiên cứu, lai tạo và tự mình thử (ăn) cho đến khi thực sự hiệu quả và an toàn thì đem phổ biến cho dân. Đó chính là lý do tại sao anh thấy Thái Lan phát triển là nhờ nông nghiệp, và nhờ vào vị vừa này.” Hik hik hik… chỉ nghe giọng kể đầy tự hào của anh chàng tài xế cũng đủ hiểu vai trò, ảnh hưởng, niềm tin của vua Bhumibol thế nào rồi.
P/s: Ở Việt Nam, biết tìm đâu một vị thánh sống như vậy!?
#KingOfThailand; #KingBhumibol; #KingRamaIX; #TheGrandPalace.