Hào bao – một đặc sản độc đáo của Phú Quốc

Không phải tự nhiên mà người phương Tây gọi Phú Quốc là “Trân Châu” của Đông Nam Á. Bởi Phú Quốc vừa đẹp vừa giàu tài nguyên thiên nhiên “trên rừng dưới biển” từ lâu đời với những đặc sản: tiêu, nước mắm, ghẹ, mực… nay có thêm hào bao đã vượt biển vào đất liền đi khắp nơi trong nước và một số nước trên thế giới.
Hào bao hơi giống sò nhưng dẹp hơn, bên ngoài: vỏ xù xì đầy rong rêu hoặc hào bám vào. Có lẽ vì vậy mà nó có tên là hào bao. Bên trong vỏ lấp lánh ánh xa cừ. Còi hào bao là phần cơ dùng khép, mở hai mảng vỏ hình chóp bằng đầu ngón tay út. Hào bao càng lớn còi càng to. Còi màu trắng đục có thể chế biến thành nhiều món ăn nhưng đậm đà ấn tượng nhất là món “Hào bao xỏ lụi” rất dân dã (xỏ bằng cọng dừa nướng trên than hồng) khi còi bén lửa mùi thơm bốc lên, ăn vừa giòn, vừa ngọt, mực và tôm không thể sánh được. Chưa ăn món nà là chưa biết hương vị đặc sắc của vùng biển Phú Quốc.
Để có được còi hào bao người ta khai thác phải qua nhiều khâu từ việc bắt hào bao đến việc tách vỏ lấy còi nhất ở độ sâu từ 3 đến 6 mét. Đảo Phú Quốc hào bao có nhiều ở bãi Bốn Hàm Ninh (phía tây đảo) và ở bãi Dương Đông (phía đông đảo). Khai thác hào bao theo mùa, từ tháng 2 đến tháng 9 bắt ở bãi biển, những tháng còn lại bắt ở bãi Dương Đông.
Người lấy còi hào bao thì nhẹ nhàng hơn, đa số là phụ nữ, trẻ con. Cứ một kg còi được 8.000 đồng, trung bình ngày tách từ ba đến 4 kg (một trăm kg hào bao được hơn 3 kg còi). Tách vỏ hào bao không khó nhưng phải biết cách, nhìn mũi dao thoăn thoắt theo một quy trình thống nhất. Đầu tiên lách dao cắt đứt một bên còi để tách rời 2 vỏ, tiếp theo cắt phần còi còn dính ở vỏ còn lại, thế là xong. Ngoài ra còn tất cả cơ quan khác của hào bao được dùng làm thức ăn cho gia súc. Mừng nhất là vừa tách rời 2 vỏ xuất hiện hạt ngọc trong miệng hào bao. Màu vàng có khi ửng hồng tù hạt lớn nhỏ đẹp xấu giá từ vải chục đến vài trăm ngàn.
Khác với các sò khác, vỏ hào bao cũng có giá trị dùng làm các mặt hàng cần xà cừ, nút áo xuất khẩu nên giá trị 1 kg hào bao bán được 2.400 đồng trong khi vỏ giá đến 2.200 đồng sau khi được lựa lại. Trước kia còi hào bao chỉ dùng làm thức ăn như một số sò ốc khác phục vụ dân địa phương. Từ ngày còi và vỏ chế biến thành hàng xuất khẩu việc khai thác hào bao với quy mô lớn hơn. Xóm bãi Bốn ồn ào sôi động hẳn lên trong mùa khai thác, tạo được việc làm cho mấy trăm trẻ em, phụ nữ khu dân cư hàng cây số nhà nào cũng tách hào bao trong những trại lá đơn sơ hoặc quây quần trước cửa. Và cũng từ lúc ấy, giá còi hào bao tăng vọt nghe đâu chế biến xong từ 80.000đ – 100.000đ/kg.
Trần Ngọc Sáu – Tuần Du lịch – Số 39(91) 27/9 -4/10/1999

Các nhà kinh doanh cần biết

Người đặt nền móng đầu tiên cho hoạt động kinh doanh lữ hành hiện đại: Ông Thomas Cook
Trong giới kinh doanh lữ hành và tất cả những ai yêu thích, quan tâm đến du lịch đều biết đến Thomas Cook như người khai sinh ra hoạt động kinh doanh lữ hành trên thế giới. Để giúp bạn đọc tìm hiểu thêm về Thomas Cook chúng tôi xin đề cập dưới đây lịch sử về ông và hoạt động kinh doanh lữ hành của hãng lữ hành ông sáng lập.
Thomas Cook là người đã phát minh ra: – giá vé đoàn – Tour du lịch trọn gói (package) – Tiết kiệm tiền cho mục đích du lịch – Xuất bản cuốn “Excursionist” – Vé đường sắt quốc tế – “Circular Notes” (tương tự như một thư tín dụng) – “Hotel Coupon” (hóa đơn đầu tiên)
Thomas Cook sinh năm 1808 ở miền Trung nước Anh. Nghề nghiệp đầu tiên của ông là một nhà làm vườn, sau đó trở thành thợ mộc. Năm 1841 ông mở một hoạt động kinh doanh mới. Ông đã tổ chức chuyến đi cho 570 người tới dự một hội nghị của những người bày rượu trên một chiếc tàu được thuê từ Leicester tới Longborough dưới hình thức một tour hướng dẫn. Khoảng cách đoạn đường này là 35 km. Ông đã ký hợp đồng riêng với một công ty đường sắt tư nhân với chi phí thuê được tính bằng một nửa giá vé thông thường.
Hãng lữ hành Leicester ra đời
Nhiều phát minh đã được doanh nghiệp “Cook” phát kiến ra trong chuyến đi: từ giá vé đoàn trọn gói tới chuyên bay thuê bao. Năm 1845, ông mở một hãng lữ hành ở Leicester. Doanh nghiệp này đã được coi là hãng lữ hành đầu tiên theo nghĩa hiện đại. Bí quyết kinh doanh của Cook là du lịch rẻ sẽ đẩy con người tránh xa các quán rượu rẻ tiền. Trong thời gian đầu, ông đã tổ chức một loạt các chuyến đi tới các điểm du lịch lý thú ở Anh và Scotland. Ông đã viết sách hướng dẫn du lịch cho du khách và ký các hợp đồng trọn gói phục vụ các chuyến viếng thăm tới các lâu đài lịch sử. Năm 1850, ông xuất bản cuốn “Excursionist”. Đó là sự kết hợp các bài viết về các chuyến đi và các yếu tố của 1 catalogue (bản liệt kê) dành cho khách hàng của mình. Năm 1851, ông đã tổ chức chuyến đi cho 165.000 du khách tới hội chợ thế giới tại Luân Đôn. Nhân sự kiện đó ông đã tuyên truyền ý tưởng tiết kiệm tiền cho mục đích du lịch và nghỉ ngơi.
Hãng lữ hành đã tổ chức các tour du lịch tới lục địa châu u và tour du lịch văn hóa cho giới trẻ, tour du lịch tắm biển tới các làng ven biển của Anh, kết hợp các dịch vụ khách nhau phục vụ cho các chuyến đi tới Luân Đôn và làng mạc, thành phố lý thú của Anh. Tiếp theo là tổ chức du lịch đến các điểm trên lục địa như Thụy Sĩ từ năm 1862. Nhiều người đã nói: các chuyến du lịch do Cook tổ chức là một trong những lý do thúc đẩy sự phát triển du lịch nhanh chóng ở đất nước này, Italia và gần như tới tất cả các thủ đô của châu u, chủ yếu tới Paris. Ông đã tổ chức các tour trọn gói cho nên 2000 người tới tham dự hội chợ thế giới Paris lần thứ nhất.
Hãng lữ hành mang tên mới Thomas Cookandson
Năm 1865, ông rời Luân Đôn và ít lâu sau ông đã bố trí cho con trai là John Mason Cook vào làm trong doanh nghiệp của mình. Từ đó hãng lữ hành của ông mang tên: “Thomas Cook & Son”. John Mason Cook thậm chí đã trở thành một nhà kinh doanh tài ba hơn. Minh chứng rõ nhất là danh sách các điểm đến sau khi hợp nhất: năm 1869, các tour đầu tiên được tổ chức tới các điểm du lịch ở Palestin (Holi Grave) và Ai Cập (Cai Rô, Kim tự tháp, đi thuyền buồm trên sông Nile, thung lũng Vua, Luxor…) và sau đó là các chuyến du lịch tới Trung Đông (ông đã thuê lạc đà của thổ dân để tạo điều kiện đi lại dễ dàng hơn cho du khách khi rời tàu tới điểm du lịch), cũng như tới các quốc gia châu Phi và Hoa Kỳ. Năm 1872, “Cook” đã tổ chức tour du lịch đầu tiên vòng quanh thế giới kết quả là mang lại tiếng tăm lớn cho cuốn sách của Jules Verne “80 ngày vòng quanh thế giới”. Khi Thomas Cook mất năm 1992, doanh nghiệp của ông đã có các chi nhánh ở gần như tất cả các thành phố lớn của châu u, Bắc Mỹ, Cận Đông, Nam và Đông Nam Á, Úc.
Năm 1927 doanh nghiệp “Cook” đã tổ chức một chuyến bay thuê bao (Charter flight) đầu tiên cho du khách từ Niu Yoóc tới Chicago để tham dự trận đám bốc giữa Dempsey và Tunney. Trong thời kỳ sau thế chiến thứ II, doanh nghiệp này gặp nhiều trở ngại nhưng doanh nghiệp Thomas Cook ngày nay gần như là một hãng lữ hành hoạt động khắp thế giới (chủ yếu ở Anh quốc và khối thịnh vượng chung). Nó là chủ sở hữu hoặc tham gia vào nhiều doanh nghiệp khác. Nó cũng có hoạt động trong lĩnh vực ngân hàng và trong các công ty bảo hiểm.
Lời kết
Là doanh nghiệp đã từng tổ chức các chuyến đi cho các giáo hoàng, các vua chúa và những nhân vật quyền quí cũng như vận chuyển đồ vật quý giá và mạo hiểm, tổ chức cho các nhà du lịch mạo hiểm như: đắm mình trong mùa xuân trên sông Nile, săn hổ trên mình voi ở Ấn Độ, các tour đi bộ và leo núi ở Himalaya…Ngay sau câu nói nổi tiếng “một bước nhỏ của tôi nhưng là một bước lớn cho nhân loại” xuất hiện năm 1969, có khoảng 30 tour lựa chọn đã được thu xếp cho chuyến thám hiểm đầu tiên lên mặt trăng. John Mason đã từng nói “ không có một nơi nào trên thế giới bạn không thể đi tới với Thomas Cook and Son”.
Mùa thu năm 1992, tập đoàn Đức “LTU” (Luft Transport Unternehmen) là một tập đoàn của hầu hết các doanh nghiệp có liên quan đến hoạt động du lịch đã mua hãng ”Thomas Cook” cùng với tất cả 1600 văn phòng ở 120 nước và 10400 nhân viên. Dù hiện này không còn doanh nghiệp “Thomas Cook” độc lập nhưng lịch sử hoạt động kinh doanh lữ hành trên thế giới mãi ghi nhận Thomas Cook là người đầu tiên đặt nền móng cho hoạt động kinh doanh lữ hành hiện đại.
Mỹ Đức – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(80)1999

Đền Cát Bà không thể không đến làng cổ Việt Hải

Ngồi trong nhà ăn Nam Phương ở phố huyện du lịch Cát Bà, tên gọi làng Việt Hải bỗng vang lên trong tôi. Một làng lần đầu tiên tôi được biết tới trên sơ đồ hướng dẫn du lịch, hẻo lánh, xa xôi, có thể đến được bằng hai đường núi và biển. Tiền túi tôi không nhiều. Nhưng quyết thuê một chuyến thuyền riêng hai trăm ngàn đồng cho chuyến du ngoạn trên vịnh Lan Hạ mà điểm cuối cùng là làng Việt Hải. Phải trải qua không biết bao nhiêu ngóc ngách trên vịnh, rẽ ngang, rẽ dọc, luồn lách giữa các khe núi, lượn trước không biết bao nhiêu bãi cát. Có bãi từng đoàn khách nước ngoài và trong nước đi thuyền tới đây tắm. Nước trong vắt. Cát mịn màng vàng tươi trước nắng. Các chị người nước ngoài từ xa tới khỏa nước nhịp nhàng. Gần ba tiếng đồng hồ từ lúc rời phố huyện thuyền chúng tôi cập bến trong cái vịnh nhỏ xíu. Lên bờ. Đi bộ qua hang Luồn mát lạnh và dài và chục mét. Đi mãi. Chừng gần một giờ đồng hồ thung lũng bằng phẳng hiện ra. Thiên nhiên kỳ ảo. Giữa núi non trùng điệp và rừng cây, trời đất nặn ra một bãi bằng dài chừng non hai cây số và rộng vài ba trăm mét, với những mảnh ruộng liền bờ, những con trâu đeo mõ, những người nông dân làm lụng cần cù. Làng ở bên kia thung lũng. Con đường du lịch cắt ngang cánh đồng.
Việt Hải là làng và cũng là xã, có 40 hộ gia đình với hơn 200 nhân khẩu. Diện tích của làng năm trong diện tích 13.200 ha của khu vườn cấm quốc gia. Nhìn ra chung quanh núi đá dăng thành sắc cạnh và những cánh rừng xen kẽ tôi cứ không hiểu sao con người đầu tiên của làng tới nơi đây. Mọi người đều mến khách. Nhà nhà đều có bàn và ghế nhựa kê dưới gốc cây, hoặc dưới bạt che nắng, hoặc trong nhà đón đợi các đoàn du lịch mà hầu hết là người nước ngoài từ trong núi ra, phía hồ Ếch đổ xuống. Riêng chúng tôi ngược từ dưới vịnh lên lại vào buổi sáng nên du khách nước ngoài chưa kịp tới. Mấy anh em ngồi dưới gốc cây mít già nghe ông chủ nhà Bùi Danh Soi kể chuyện:
Theo tôi biết thì làng hình thành từ những năm 1945 – 1946. Lúc đó chỉ có 12 gia đình ở Cái Dam chạy Tây ra sinh sống. Khi Chính phủ ta thành lập khu Hà Sen thì chẳng hiểu thằng Tây dọa dẫm xui dục thế nào những gia đình Hoa kiều kia lại trở về Cái Dăm.
Ông Soi say sưa nói tiếp:
Tôi cũng theo cha mẹ ra đây từ năm 1946. Chạy Tây mà lại. Có những gia đình từ Hải Phòng, Nam Định, Hải Dương tới. Làng được hình thành. Pháp không dám đánh vào. Dân quân du kích gác ở cửa rừng phía hồ Ếch đổ xuống và cửa Luồn phía vịnh Lan Hạ lên. Hang lúc bấy giờ bé tý. Một người luồn lách qua lại. Người này trót lọt, người khác mới ngoi tiếp. Mấy năm na mở to cho khách du lịch đi về.
Chúng tôi hỏi:
Nhà ông khách du lịch nước ngoài hay tới không ?
Ngày nào cũng có. Nhưng thường là từ một hai giờ chiều. Đa phần họ từ phía vườn quốc gia trên hồ Ếch xuống. Họ dừng lại nghỉ ngơi. Ăn uống. Rồi cõng những chiếc ba lô to xù xụ đi về phía vịnh. Thuyền đợi họ ở đó.
Làng cổ Việt Hải giờ đây đang hấp dẫn khách du lịch bởi chính sự bình yên và ấm áp của mình.
Tiếu lâm trên đường
Biết cầu nguyện
Một chiếc tàu du lịch chẳng may gặp nạn. Thuyền sắp chìm đến nơi. Thuyền trưởng lớn tiếng hỏi:
“Ai biết cầu nguyện không ?”
“Tôi biết” – một người lập tức trả lời
“Rất tốt, anh hãy cầu nguyện cho mình đi” – Thuyền turởng nói: – “Còn những người khác thì mặc áo cứu sinh vào. Áo cứu vừa vặn thiếu một chiếc”.
Gọi bố đến
Ở một vườn cây ăn quả dành cho khách du lịch, người bảo vệ đang đi tuần bỗng phát hiện ở dưới gốc táo có một đứa bé thổ dân ở đây.
“Thằng nhỏ”, anh ta nói – “Tao sẽ đi gọi bố mày đến”. Tức thì thằng bé ngửa đầu lên trên cây gọi.
“Bố ơi, có một chú muốn gặp bố này”.
Tinh thông các ngoại ngữ
Thượng đế là người tinh thông các ngoại ngữ.
Sao anh lại nói thế ?
Anh không thấy mọi người các nước đều dùng ngôn ngữ của nước mình để cầu nguyện đó sao.
Giống nhau
Trong một tua du lịch
Người ngồi ở đằng kia xấu xí quá, anh bạn nhỉ !
Đó là anh trai tôi.
Ồ, xin lỗi nhé, tôi không biết anh giống anh trai đến vậy.
Thanh Hương
Thời trang hè thu ‘99
Có gì đặc biệt trong thời trang hè thu năm nay ? Các nhà mốt danh tiếng Versace, Christian Dior, Chanel, Valentino, Givenchy… đã tung ra những tác phẩm độc chiêu của mình. Mỗi nhà có một phong cách riêng làm nên sự đa dạng cho mùa mốt này. Xin giới thiệu để bạn tham khảo.
Tuyết Anh-Du lịch-Tổng cục du lịch-Bộ VH-TT-DL-33(85)-1999

Hà Nội khắc phục sự cố ứ đọng rác

Trong các ngày 11 đến 14-9-1999, trên nhiều đường phố, điểm dân cư, nơi công cộng ở thủ đô Hà Nội, du khách được chứng kiến những đống rác được chất đống nằm ứ đọng chưa từng thấy. Nguyên nhân do khu xử lý rác chính của thành phố ở xã Nam Sơn, huyện Sóc Sơn bị ngừng hoạt động. Ngay từ ngày 13-9 lãnh đạo thành phố đã trực tiếp chỉ đạo Công ty Môi trường Đô thị khẩn trương khắc phục sự cố: mở thêm những điểm chứa rác thải phụ ở Gia Lâm, Từ Liêm; phối hợp với các địa phương tìm biện pháp tiếp tục duy trì điểm chứa rác chính ở Sóc Sơn. Đến ngày 16-9, sau nhiều cố gắng nỗ lực liên tục ngày đêm của cán bộ công nhân viên Công ty Môi trường Đô thị Hà Nội, phần lớn số rác ứ đọng đã được chuyển dần ra khỏi nội thành, trả lại cảnh quan sạch đẹp cho đường phố Thủ đô.
Từ sự cố này, chắc chắn chính quyền thành phố mà trực tiếp là Công ty Môi trường Đô thị Hà Nội đã rút ra được bài học cần thiết về sự chuẩn bị những phương án dự phòng như: mở thêm các địa điểm, phương tiện, nhân lực kịp thời giải quyết những tình huống như đã xảy ra.
Tin thế giới
Hồng Kông: Hàng giả tràn lên máy bay
Dư luận hành khách trên máy bay của hãng hàng không British Airways phàn nàn về tình trạng mua phải hàng giả sản xuất ở Hồng Kông khi các nhân viên hang này bán cho họ. Những mặt hàng giả này được các nhân viên quảng cáo thành những loại nổi tiếng đắt tiền và thuộc diện hàng miễn thuế, như đồng hồ đeo tay Raymond Weil, túi xách, kính dâm Gucci, nước hoa Chanel được bán với giá cao. Nhưng thực ra là những loại hàng “rởm”. Hãng hàng không Anh đã thừa nhận có hiện tượng này nhưng không cho biết thêm chi tiết. Trước tình trạng trên, các hãng hàng không hoạt động ở Hồng Kông như Cathay Pacific đều lên tiếng đảm bảo với hành khách sẽ áp dụng biện pháp nghiêm ngặt ngăn chặn tình trạng tiếp viên bán hàng miễn thuế giả mạo cho hành khách trên các tuyến bay của hãng.
Du lịch Philippines hợp tác với hàng không Singapore
Tổng cục du lịch Philippines đã ký thoả thuận với hãng hàng không Singapore (SIA) về một chương trình khuyến khích du lịch chung. Theo thoả thuận này, SIA sẽ chi 1 triệu USD để tiến hành chiến dịch thu hút du khách tại Châu u, Australia và Singapore đến Philippines. Đổi lại, SIA được quyền tăng chuyến và giảm thuế đến Philippines. Theo SIA, vấn đề chủ yếu làm giảm sức hút du khách đến Philippines là vấn đề chuyên chở đường không, vì ngoài đường không, không còn đường nào khác đưa du khách tới quần đảo này. Còn ngành hàng hải của Philippines chưa đủ khả năng để làm du khách yên tâm.
Trung Quốc khánh thành đường hầm dài 18.5 km
Trung Quốc vừa khánh thành và đưavào sử dụng đường hầm dài nhất nước này xuyên qua dãy tần Lĩnh tại tỉnh Thiểm Tây. Đường hầm dài 18,5km nối liền cố đô Tây An, một trung tâm du lịch lớn của trung Quốc với khu vực An Khương về phía Nam. Đường hầm có hệ thống đường sắt hai chiều song song. Với việc đưa đường hầm này vào hoạt động, việc đi lại từ Tây An tới An Khương giảm từ 18 giờ xuống còn 3 giờ.
N.C – Tuần Du lịch – Số 38(90) 20 -27/9/1999

Pò Chài – gỗ mỹ nghệ và gái kỹ nghệ – Phần 3

Đấy là thiên đường của tệ nạn mà khách mua dâm hành lạc. Mặc dù người Việt Nam có rất nhiều ở đây nhưng khách mua dâm lại chủ yếu là người Trung Quốc. Họ thường là những ông chủ mua hàng đồ mỹ nghệ của người Việt. Có một ông chủ như thế được người Việt ở đây phong cho cái tên: “trưởng bản” vì tối nào cũng vậy họ đều thấy ông tay dắt một cô cave người Việt đi dạo quanh những âm thanh hắt ra từ những màn hình to tướng dọc theo hai bên đường. Mỗi cô gái ngủ qua đêm với khách, khách sẽ phải trả lại chủ 100 đồng nhân dân tệ (tương đương với 160.000 đồng Việt Nam). Tất nhiên giá này có thể co giãn. Ngay cạnh gian hàng tôi ở trọ là một hiệu uốn tóc. Bà chủ này về hình thức thì như nông dân không hơn, không kém, chẳng có gì là sắc sảo cả. Điều này hoàn toàn trái ngược với những nhà hàng, khách sạn nào đó mà tôi đã gặp ở Việt Nam bởi lẽ những bà chủ ấy phải mặt thật “tú bà”, là kẻ biết lườm nguýt và chiều lòng khách đúng chỗ, đúng lúc để đưa đẩy được “hàng” của mình. Điều đáng nói là ở đây có rất nhiều (cả những “tú ông”) tuổi đã ngoài 60 (đều là người Việt) như bà ta, cai quản đến 4 – 5 đứa “con, cháu” hành nghề. Với những dịch vụ mại dâm ở đây việc tiếp xúc và lấy thông tin không hề khó, khách có thể đá vào chơi, uống một chén nước, hát một bài, trêu năm, ba câu các em theo kiểu người nhà, không thích thì lại ra. Vì thế ở đây tôi còn được tiếp xúc với khái niệm “hàng quay” của một ông chủ nọ thuê ở số nhà A37. Ông ta cho hay “hàng quay” là “hàng” bị bệnh qua những đợt kiểm tra dịch tễ của công an Trung Quốc với gái mại dâm Việt Nam từ tận sâu trong lục địa. Cứ cuối năm là lại có đến vài xe ô tô, mỗi xe có khoảng 40 – 50 cô gái Việt Nam bị mắc bệnh đưa ra vùng biên giới gần cửa khẩu này và “đổ hàng” tại đó.
…Những ngày sang bên kia cửa khẩu Tân Thanh đã hết, tôi háo hức trở về quê hương đem theo những suy nghĩ về cuộc sống nơi bên kia cửa khẩu. Có lẽ một điều gì đó thật may mắn cho những dân làng nghề như ở Đồng Kỵ đã sống được bằng chính tay nghề, bằng sự bôn ba của mình, nhưng cũng có cái để mà day dứt đấy chứ? Bởi tôi biết rằng trong vùng sâu lục địa kia, nạn mại dâm không có cơ hội tồn tại. Vậy mà nơi đây không có cơ hội tồn tại. Vậy mà nơi đây vẫn nhởn nhơ những cave người Việt. Dù thương hay giận thì chính họ đang làm tổn hại đến uy tín, danh dự của đất nước, của mỗi người Việt Nam mỗi khi đặt chân sang đất bạn…
Tân Thanh 8/1999
Nguyễn Ngọc Quỳnh-Tuần Du lịch-Tổng cục du lịch-Bộ VH-TT-DL-33(85)-1999

Pò Chài – gỗ mỹ nghệ và gái kỹ nghệ – Phần 2

Tuy nhiên đã gọi là buôn bán thì cũng khó lường hết được những khó khăn. Có tới khoảng vài chục người bị bọn giả là chủ nhân của căn hộ mà người Việt Nam muốn thuê để lừa gạt họ. Chúng cứ đứng ra vỗ ngực là của mình và cho người Việt Nam thuê. Người phiên dịch lại là người của Trung Quốc nên người Việt chỉ biết hy vọng vào sự trung thực và hiểu biết của người phiên dịch mà thôi. Có khi sáng cho thuê chiều lại có kẻ khác đến nói rằng: “Đây là nhà của tao” bằng một thứ tiếng Việt ngọng ngịu và nặng chịch. Mặc dù giấy tờ hợp đồng thuê trước đó đã có cả, những lạ thay kẻ mới đến này cũng có giấy tờ hẳn hoi nữa. Chúng cứ thuyết phục ở chỗ là giấy chủ sở hữu của họ bằng một tấm bằng to (20 x 30 cm) có dán ảnh của người chủ sở hữu ấy do phía Trung Quốc cấp. Lúc này người Việt mới ngã ngửa ra là mình đã bị “chủ nhà” trước lừa và muốn thuê nữa lại phải bỏ cả chục triệu ra mà vẫn còn lo ngay ngáy.
Và nhức nhối một thứ hàng xuất biên khác
Sang đến Pò Chài mà lại không nói về một thứ hàng dịch vụ thì quả là đã thiếu một nửa. Đó là thứ dịch vụ mại dâm. 100% những cửa hiệu: “Tại đây uốn tóc” và “karaoke” đều là dịch vụ mại dâm với 100% gái hành nghề là các cô gái Việt Nam. Họ tới từ đủ các địa phương: Bắc Thái, Tuyên Quang, Lạng Sơn, Hà Tây, Ninh Bình… Hoạt động mại dâm ở Pò Chài hoàn toàn được bỏ ngỏ, mặc sức kinh doanh, những cô gái Việt Nam với nhiều lứa tuổi từ 15, 20 thậm chí đến 35… cứ nhan nhản, xanh xanh đỏ đỏ, váy ngắn, váy dài thản nhiên ra vào ngồi chờ câu khách. Không kể ngày hay đêm miễn là khách có nhu cầu là có thể đáp ứng được ngay. Tôi hỏi anh Tuyền dân lái xe chuyên nghiệp từ Việt Nam không ngày nào không có mặt ở đây: “những cô gái này có phải là những cô gái bị lừa gạt sang đây không?”, anh trả lời rằng “không” và lập luận rằng” nếu là những người bị lừa gạt thì không bao giờ lại được ở gần biên cả, vì rất có thể dễ dàng trốn thoát. Hơn nữa anh thấy đấy những cave ở đây thản nhiên đi lại chứ có bị gò ép gì đâu thỉnh thoảng còn thấy họ vui đùa đuổi nhau chạy khắp ấy chứ”. Mỗi một cửa hiệu uốn tóc hay karaoke có ít nhất từ 3 đến 4 cô, nhiều có thể có hơn 10 cô. Những cửa hàng cửa hiệu loại này thường nằm san sát nhau thành một dãy dài, cũng có khi nằm xen kẽ với dân bán đồ mỹ nghệ. Theo ước tính số những cửa hàng này như thế có khoảng gần 100 và con số gái mại dâm lên đến vài trăm người là điều chắc chắn. Ban ngày cũng có, nhưng chủ yếu vẫn là họt động về đêm. Một căn gác hai thường được chia làm nhiều phòng, mỗi phòng được ngăn bằng những tấm gỗ dán mỏng.
Nguyễn Ngọc Quỳnh-Tuần Du lịch-Tổng cục du lịch-Bộ VH-TT-DL-33(85)-1999

Pò Chài – gỗ mỹ nghệ và gái kỹ nghệ – Phần 1

Đồ gỗ Đồng Kỵ xuất biên
Giờ thì chúng tôi đã thực sự nằm trên đất đại lục Trung Hoa. Thị trấn Pò Chài (thuộc tỉnh Quảng Tây), nơi đối diện với cửa khẩu Tân Thanh, Lạng Sơn, nằm lọt giữa hai dãy núi dựng đứng cao ngất chạy dọc. Đứng tại cửa khẩu, ngay bên trái là một dãy nhà nằm ngang quay lưng lại biên giới, kế sau đó là 6 dãy nhà chạy dài đâm thẳng theo hình chữ U ngược vào trong biên. Hai dãy ngoài cùng đều cao đồ sộ nhiều tầng, trên đó phân định ra các công ty, cơ quan của Pò Chài, cả những công ty đơn vị liên kết giữa Trung Quốc – Việt Nam như: “Công ty xuất nhập khẩu hàng hóa Trung Việt”, “Đại diện công ty xuất khẩu Đồng Nai”, có cả “Siêu thị liên doanh Việt Nam – Thái Lan”… Tất cả những dòng chữ đều được ghi bằng 2 thứ tiếng Việt Nam và Trung Quốc. Những chiếc xe to cao chẳng khác nào xe chở container mà ta vẫn thường gặp ở Việt Nam cứ ùn ùn nối đuôi nhau đỗ lại bốc dỡ hàng ngày nơi cửa biên. Hàng hóa với đủ loại nào là vải thiều, nhãn đóng hộp, bia và thường được đóng trong những kiện hàng ghi bằng chữ Trung Quốc to như những bao tải nhưng vuông vắn. Việc đầu tiên khi sang đây là kiếm được chỗ ở trọ, vì không làm thủ tục xuất cảnh vào sâu trong lục địa nên chúng tôi chỉ ở lại ngay vùng biên thuộc thị trấn Pò Chài mà thôi. Mặc dù ở đất Trung Quốc nhưng cứ tính 4 dãy nhà mỗi dãy 100 căn hộ mà tới 4/5 đều là cửa hàng bán hàng của người Việt thì cũng dễ thấy lượng người Việt đông như thế nào. Hàng hóa bán chủ yếu chủ yếu bao gồm hàng ăn, đồ gỗ và ngoài ra còn một thứ dịch vụ được hiện dưới những tấm biển: “karaoke” hay “hiệu uốn cắt tóc”. Diện tích một mặt bằng của mỗi cửa hàng khoảng 45 mét vuông. Tầng dưới chủ yếu là bán hàng, tầng trên là nơi ngủ nghỉ. Tất cả các gian hàng này đều nằm thứ tự và được đánh số chạy dọc theo dãy nhà.
Theo anh Nguyễn Văn Hồng, một thanh niên trẻ chưa đầy 30 tuổi, là chủ của cửa hàng D51 cho biết thì hàng gỗ là loại hàng chiếm vào loại lớn nhất ở đây. Chủ cửa hàng đều là dân làng nghề Đồng Kỵ (Tiên Sơn, Bắc Ninh). Đồ gỗ mỹ nghệ bắt đầu xuất hiện lác đác vào đầu những năm 90 và phát triển nhiều từ năm 1995 trở lại đây. Người dân làng nghề Đồng Kỵ khôn ngoan vốn từng bôn ba khắp đây đó để tiêu thụ sản phẩm của mình; xa là Hồng Công, Singapore, gần là Campuchia, Lào, Sài Gòn thì nay lại tìm đến khách hàng là người Trung Quốc như một mảnh đất màu mỡ. Những người Trung Quốc thường mua hàng của họ nơi vùng cửa biên này rồi lại đem bán lại cho người tiêu dùng trong tiền này đối với những hộ làm nghề ở Đồng Kỵ nói chung không có gì khó khăn cho lắm. Nơi bán hàng cũng đều thuê lại của người Trung Quốc. Theo anh Nguyễn Sỹ Thanh chủ cửa hàng A71, người đầu tiên đặt chân lên đất này bán đồ gỗ thì, trước đây một công ty của trung Quốc xây những dãy nhà này để cho tư nhân người Trung Quốc thuê trong vòng 20 năm, sau đó những tư nhân này lại cho người Việt thuê lại với giá mỗi cửa hàng từ 1.000 đồng nhân dân tệ đến 1.500 đồng nhân dân tệ/ tháng “Chỉ riêng năm 1998 có những người thu lợi nhuận về từ 500 triệu đến 700 triệu đồng Việt Nam, tay nào kém nhất thì cũng được khoảng 100 triệu đồng Việt Nam”.
Nguyễn Ngọc Quỳnh-Tuần Du lịch-Tổng cục du lịch-Bộ VH-TT-DL-33(85)-1999

Màu cờ sắc áo

Chắc bốn chữ này được sinh ra từ tinh thần thi đấu thể thao, rồi một lúc nào đó nó được mở rộng khái niệm, vượt ra ngoài cuộc thi đấu, biểu tượng cho tình thần tự cường, tự hào của một đất nước, một dân tộc. Thường thì cuộc thi đấu nào cũng đạt tới cái đích thắng cuộc, nó chỉ khác nhau ở chỗ sự chiến thắng ấy cho ai? Vì cái gì? Đã không phải không có những cuộc thi đấu không vì “màu cờ sắc áo” mà vì đồng tiền, vì vụ lợi cá nhân. Thế nên mới có chuyện đút lót, gian lận trong thi đấu. Từ đó cho thấy, tinh thần thi đấu thể thao vì “màu cờ sắc áo”, vì thể thao, còn thể hiện những giá trị về đạo đức, về lẽ công bằng xã hội.
Vừa qua người hâm mộ thể thao nước ta đã được chứng kiến, các cuộc thi đấu sôi nổi, đầy kịch tính tại Đại hội thể thao Đông Nam Á, trong đó có Đoàn thể thao Việt Nam tham gia. Một lần nữa người xem không chỉ được thưởng thức tài nghệ của các vận động viên, mà còn được chứng kiến những hình ảnh thật cảm động của tinh thần “màu cờ sắc áo”, nó chính là lòng yêu nước được thăng hoa. Người xem được hòa vào, chia sẻ với niềm vui, nỗi buồn của người thi đấu, và đây cũng là một biểu hiện sức sống của thể thao. Nói không biết có quá không, chứ những ngày này cả nước như tăng “nhiệt kế” mọi người từ già đến trẻ, cứ hồi hộp, hy vọng… hệt như không khí của ngày hội, hay của trước đêm giao thừa. Người ta lại được sống những phút yêu hết mình, lại được chia sẻ với giọt nước mắt mặn của Vũ Bích Hường, với Hồng Sơn khi đứng chào lá cờ Tổ Quốc trong tay các cổ động viên đang vẫy…
Những ngày diễn ra Sea Games 20, ai chẳng một lần chứng kiến hình ảnh đầy cảm kích nói lên tinh thần “màu cờ, sắc áo” trong con người Việt Nam. Trên phố lại rợp cờ, băng cứ như ngày Quốc Khánh vậy. Người ta treo cờ, mặc áo, đội mũ màu cờ một cách nhiệt huyết, hồ hởi. Anh bạn tôi có đứa con trai, mừng sinh nhật 3 tuổi vào đúng ngày diễn ra chung kết Việt Nam – Thái Lan. Và thế là cháu được người lớn thưởng cho bộ quần áo cầu thủ in chữ “Hồng Sơn” được mang “vương miện” có dòng chữ “Việt Nam quyết thắng” để chụp ảnh kỷ niệm. Hẳn là từ sâu kín mơ ước, bạn tôi đặt niềm tin vào đứa con trai sẽ là một Hồng Sơn của bóng đá Việt Nam thế kỉ tới. Lại có lớp học kia, thầy và trò đều là những tín đồ của môn “thể thao Vua”, nên cùng thông đồng hoãn buổi học để cổ động cho đội bóng nước nhà. Cô vợ tôi là người chỉ quan tâm tới bóng đá ở chỉ số thắng thua, ấy vậy mà kể: trong nhà chùa, sư thầy cũng hoãn buổi tụng kinh để các tín chủ đệ tử được theo dõi trận tường thuật bóng đá chỉ vì đội Việt Nam ta.
Cổ vũ cho thể thao, dành những tình cảm thiêng liêng cho “màu cờ, sắc áo” là một nét văn hóa không phải bây giờ mới có. Tuy nhiên, sẽ là xa lạ khi ta thấy những hiện tượng “phi thể thao khồng vì “màu cờ,sắc áo” (hoặc là có thì là biểu tượng cực đoan thoái quá!) từ phía những cổ động viên xảy ra gần đây. Đó là những kẻ quá khích gây rối, lợi dụng xuống đường cổ động để đua xe máy ăn tiền, theo kiểu các “hu-li-gân” phương Tây. Làm như thể có khác nào họ tự đánh mất tình cảm của mình, càng xa rời thể thao, mà chính những vận động viên được họ cổ vũ cũng không thể chấp nhận. Thế nên vừa qua mới có lá thư của các cầu thủ bóng đá Việt Nam gửi từ Bru-nây về. “Xin đừng để niềm vui thành nỗi buồn”.
Như người ta hay nói: “Cổ động viên là “cầu thủ số 13” trên sân cỏ. Hãy để những nhiệt tình cổ vũ trở thành sức mạnh tinh thần trong thể thao. Hãy để tinh thần “màu cờ, sắc áo” mang sắc thái con người Việt Nam, đất nước Việt Nam và hướng tới những hành động, tình cảm thiêng liêng cao cả, ở đó bạn bè thế giới có dịp hiểu biết ta hơn.
Nguyễn Siêu Việt – Tuần Du lịch – Số 38(90) – 20 -27/9/1999

Những điều cần biết khi đến Brunei

Những ngày nay, Brunei đang tưng bừng diễn ra ngày hội thể thao khu vực Đông Nam Á Sea Games 20. Để giúp các bạn cổ động viên Việt Nam có được những giờ phút nghỉ ngơi bổ ích sau những trận hò hét cổ vũ đội nhà, tiếp nối bài giới thiệu về đất nước Brunei số trước, Báo Tuần Du Lịch thông tin thêm những điều các bạn cần biết trong những ngày ở Brunei.
Xuất nhập cảnh:
Brunei miễn thị thực nhập cảnh cho các công dân từ các nước Malaysia, Singapore, Anh đến Brunei trên 30 ngày, công dân từ Indonesia, Thái Lan, Bỉ, Canada, Liechtenstein, Luxcembourg, Hà Lan, Thủy Điển, Thụy Sĩ, Maldives, New Zealand và Na Uy đến Brunei 14 ngày trở lên, và công dân Mỹ nhập cảnh Brunei thời gian 90 ngày.
Còn đối với công dân các nước khác, kể cả Việt Nam ta đến Brunei đều phải có visa do đại sứ quán hoặc lãnh sự quán Brunei tại nước sở tại cấp.
Về hải quan:
Du khách từ 17 tuổi trở lên khi nhập cảnh vào Brunei chỉ được mang theo 200 điếu thuốc lá hoặc 250fr xì gà, 60ml nước hoa, 250ml nước xịt phòng, 2 chai rượu và 12 lon bia dùng cho nhu cầu cá nhân.
Đổi tiền:
Đôla Brunei có giá trị ngang bằng đồng đô la singapore. Muốn đổi tiền bạn có thể đến các ngân hàng từ 9h00 sáng – 3h00 chiều vào các ngày trong tuần, còn thứ bảy thì từ 9h00 sáng đến 11h00 trưa. Hầu hết các nhà băng đều đổi cả tiền séc du lịch.
Các điểm du lịch độc đáo:
Brunei có 14 điểm du lịch lớn, nhưng với thời gian ít ỏi sau những giờ phút xme thi đâu căng thẳng, bạn có thể tranh thủ đến các điểm du lịch độc đáo nhất Brunei như.
Công viên giải trí Jerudong. Nằm ngay trong lòng thủ đô, công viên Jerudong độc đáo hơn so với các công viên khác nổi tiếng trên thế giới là nó miễn phí cho tất cả các loại du khách. Jerudong được xây dựng và khai trương năm 1994 nhân dịp kỷ niệm ngày sinh lần thứ 48 của nhà vui Sultan Haji. Đến nay mỗi ngày công viên này tiếp đón trên 2000 lượt khách.
Thánh đường Omar Ali Saituddien:
Nằm ở trung tâm thủ đô Bandar Seri Begawan. Đây là một trong những thánh đường Hồi giáo lộng lẫy nhất Đông Nam Á và là một biểu tượng niềm tin mạnh mẽ của người Hồi giáo Brunei Darussalam. Khu thánh đường này được hoàn thành vào năm 1958 và mang tên của chính kiến trúc sư hiện đại tài năng Omar Ali Saifuddien. Ông đã biết sử dụng những nguyên liệu xây dựng có màu sắc tao nhã, trong đó có cả đá hoa cương Italia, đá granite Thượng Hải, kính đổi màu và đen chùm của Anh, thảm len của Bỉ và Saudi Arabia. Trong hồ nước cạnh thánh đường là một phiên bản thuyền rồng của thế kỷ 16 nơi thường được dùng để tổ chức các buổi lễ mang đậm màu sắc tôn giáo như cuộc thi đọc kinh Koran trong suốt những năm 1960-1970.
Tượng đài Thùng dầu Thứ Một Tỷ: cách thủ đô một giờ đồng hồ bạn có th63 đến tỉnh Belait – khu công nghiệp dầu khí nổi tiếng của Brunei để chiêm ngưỡng khu tượng đài Thùng dầu Thứ Một Tỷ độc đáo và không kém phần lộng lẫy. Công trình này được xây dựng nhân kỷ niệm ngày ngành dầu khí Brunei khai thác được thùng dầu thứ một tỷ ở Seria. Con đường dẫn đến tượng đài chạy qua một cổng chào nằm giữa hai hàng cây xanh . Cổng chào này như nhắc nhở du khách rằng Brunei là một đất nước của đạo Hồi, ngay cả nền của cũng được làm bằng đá lie thường để xây các tòa thánh đường.
Để đến được nơi đây, bạn có thể đi từ bến xe buýt Bandar nhiều tầng.
Trung tâm mua sắm:
Khu mua sắm lớn nhất và uy nghi nhất Brunei là yayasan Sultan Haji Hassanal Bolkiah ở Jalan Mc Arthur. Khu bách hóa lớn th71 hai là Tiong Hin có đủ các mặt hàng từ đồ chơi trẻ em cho đến đồ câu cá, hàng tạp phẩm. Ngàoi ra là các cửa hàng lưu niệm Asnika, Fsaa Enterprise, Galleri Izyan…
Taxi:
Khi gọi taxi bạn lưu ý giá vé như sau:
Từ sân bay quốc tế vào thành phố giá 5.000 đôla Brunei (BĐ). Hành lý để trong cốp xe mỗi túi 1.00 BĐ. Nếu gọi taxi qua điện thoại già 3BĐ. Nếu gọi xe vào ban đêm từ 9h00 tối đến 6h00 sáng bạn sẽ phải trả thêm 50% giá vé. Nếu đi đường ài thì trên 100km giá 25.00BĐ. Một phút xe đợi bạn là 0.20BĐ
Quốc Minh – Tuần Du lịch – 1999

Tiềm năng du lịch rất lớn nhưng thiếu vốn thiếu người để phát triển

Có thể nói An Giang là một vựa lúa lớn nhất của vùng Tứ Giác Long Xuyên, là một tỉnh đứng đầu về sản xuất lương thực của cả nước. Tiềm năng du lịch ở đây cũng rất phong phú có nhiều khu du lịch và các lễ hội: Vía Bà Núi Sam, đua bò… Hàng năm thu hút trên 2 triệu lượt du khách. Phóng viên báo Tuần Du Lịch đã phỏng vấn ông Lê Minh Hưng Phó Giám đốc Sở Thương mại – Du lịch An Giang.
PV: Thưa ông, ông có thể cho biết đôi nét về tình hình hoạt động du lịch trong 6 tháng vừa qua?
Ông: Lê Minh Hưng: 6 tháng qua tổng lượt khách đến các khu, điểm du lịch, ước khoảng 2.076.500 lượt đạt 85,19% kế hoạch, tăng 13,56% so với năm 1998. Trong đó: Doanh thu các Doanh nghiệp Du Lịch: ước đạt 11 tỷ 765 triệu đồng, đạt 47,82% kế hoạch tăng 9,2% so với năm ngoái. Nhìn chung lượng khách đến các khu, điểm du lịch trên địa bàn tỉnh và khách do các doanh nghiệp lịch phục vụ trong 6 tháng đầu năm 1999 có tăng hơn cùng kỳ năm 1999. Nhưng năm nay có đặc điểm là lượng khách hành hương không đi tập trung lúc cao điểm lễ hội Vía Bà (từ 15 đến 25/4 âm lịch). Trong các ngày cao điểm năm nay lượng khách ít hơn các năm trước và chỉ tập trung trong 6 tháng đầu năm, chiếm khoảng 75% cả năm. Do đó nếu 6 tháng đầu năm không đạt được mức 75% trở lên thì kế hoạch cả năm khó đạt.
PV: Như vậy khách hành hương chủ yếu đến với Lễ hội Vía Bà Núi Sam (Châu Đốc) là chính, còn du khách thực sự đi du lịch còn ít vì sao?
Ông Lê Minh Hưng: Đúng là khách hành hương tập trung về Lễ hội Vía Bà Núi Sam là chủ yếu còn du khách đi du lịch chưa được bao nhiêu. Do những năm trước đây tỉnh táo tập trung đẩy mạnh sản xuất lương thực, khi sản xuất lương thực, khi sản xuất lương thực đạt được các chỉ tiêu, thì du lịch được quan tâm nhiều hơn. Vì vậy các khu du lịch đến nay đang tiến hành đầu tư xây dựng như: Khu lưu niệm Bác Tôn, công viên Mỹ Thới, khu du lịch Núi Sam, khu du lịch núi Cấm, Khu văn hóa lịch sử truyền thống Núi Két, khu du lịch Núi Cô Tô v.v… Một số khách sạn xây dựng lâu năm đã xuống cấp cũng được xây lại.
PV: Vào các thời gian cao điểm của các Lễ hội, những đối tượng tệ nạn xã hội thường gây phiền hà cho du khách. Vậy Sở Thương mại – Du lịch đã phối hợp với các cơ quan chức năng có biện pháp như thế nào để hạn chế các vụ việc xảy ra?
Ông Lê Minh Hưng: Tỉnh ủy, Hội đồng nhân dân, Ủy ban nhân dân tỉnh đã chỉ đạo giao cho Sở Thương Mại – Du lịch phối hợp với các Ban Ngành thực hiện. Ủy ban nhân dân Thị xã Châu Đốc đã thành lập Ban Chỉ đạo tổ chức Lễ hội Chùa Bà Núi Sam 99, Ban chỉ đạo xây dựng kế hoạch và thành lập đoàn liên ngành để kiểm tra kinh doanh, dịch vụ, vệ sinh, trật tự, giao thông v.v…
Ban chỉ đạo Lễ hội có các điểm chốt để giải quyết mọi thắc mắc cho du khách, nhằm để không làm phiền nhiễu cho du khách.
Mùa Lễ Hội đầu năm 1999 Sở Thương Mại – Du lịch kết hợp với Sở Tài chính ban hành hướng dẫn niêm yết giá, quy định an toàn vệ sinh thực phẩm. Mặt khác, trong mùa Lễ Hội Chùa Bà Núi Sam, Ban quản tự Miếu Bà cũng thu được khoản tiền công đức gần 6 tỷ đồng có sự giám sát của Ủy ban nhân dân Thị xã Châu Đốc để chỉ một phần cho chi phí Lễ Hội, lương cho Ban quản tự, đội bảo vệ, chi sửa chữa nhỏ và chi hỗ trợ để thu gom các đối tượng xã hội. Vì vậy, theo đánh giá tổng kết mùa Lễ Hội năm 1999 đã làm tốt hơn năm 1988.
PV: Xin cảm ơn ông !
Ngô Mạnh Hùng -Tuần Du lịch – 1999