Động giáng tiên – một kỳ quan mới được khám phá

Nằm trên tuyến du lịch Vân Long – Kênh Gà – Vân Trình (Thuộc huyện Gia Viễn – Ninh Bình), ít ai có thể ngờ nơi vùng sơn thủy hoang vu này lại có một kỳ quan thiên nhiên ban tặng. Theo chân đoàn khảo sát, chúng tôi có mặt từ sớm trên chiếc xuồng máy của gia đình anh Trần Văn Thiếp (là gia đình đầu tiên khai phá cửa động). Chạy dọc theo con sông Hoàng Long qua vùng suối nước nóng Kênh Gà, bỏ lại đằng sau các dãy nhà của xóm chài; thêm chừng 1h đồng hồ vùng núi dần hiện ra. Theo chỉ dẫn của anh Thiếp, đoàn vạch lá leo cao chừng 35m là tới cửa động. Nét hoang sơ của một thời bị lãng quên không có tác động của con người hiện rõ trên từng vách đá, lối đi. Theo một người dân trong vùng kể lại: Đã lâu lắm rồi nghe người già trong vùng kể lại từ thời phong kiến quan lại, những ngày đẹp trời, thường kéo nhau về đây thăm thú vui chơi. Mỗi lần chúng tới lại bắt nhân dân trong vùng hầu hạ, phục dịch. Không chịu nổi nỗi nhục, các bô lão trong làng đã ra lệnh cho các con cháu dùng đá lấp chặt cửa hang và từ đó người ta gọi nơi đây là Hang Lấp. Kể từ đó đến nay, vì mải làm ăn kiếm kế sinh nhai nên chẳng mấy ai còn để ý tới nó nữa…
Theo ánh đèn của người dẫn đường, chúng tôi thực sự ngỡ ngàng trước vẻ đẹp thiên tạo kỳ ảo. Sàn động rộng chừng 5.000m2 được chia thành 3 gian chính. Một gian thượng, hai gian hạ với hàng nghìn cột nhũ cao lớn. Đứng từ xa nhìn các cột nhũ cao chót vót có thể liên tưởng như những cột chống trời theo những truyền thuyết xưa kể lại. Có cột cao chừng 30m đường kính khoảng 1m được quấn bở các sợi nhũ theo nhiều hình thù khác nhau. Kỳ lạ hơn là xung quanh thành động lại được bao bọc bởi các khối măng nhũ có kết tạo muôn hình, muộn vẻ.
Có những bức nhũ ngăn dài từ 25-30m quây quanh các bể nước trong vắt. Một điều lạ ở đây là ngoài không khí mát lạnh hòa trong tiếng róc rách của nước, ta không nhìn thấy một vết bẩn nào của các loài côn trùng ăn vào đá. Cũng chính vì vậy những sợi nhũ có những màu sắc khác nhau nhưng đều sạch bóng. Từng lối đi, từng ngách đá đều toát lên một vẻ đẹp thánh thiện của thiên nhiên không cần bàn tay tái tạo của con người. Từ trên gian thượng nhìn thẳng xuống dưới, du khách có thể ngồi trên những phiến đá phẳng kỳ và mát lạnh thả sức hình dung hình thù từng khối nhũ dưới con mắt tưởng tượng của mình.
Theo như lời của giáo sư tiến sĩ Nguyễn An – nguyên hiệu trưởng trường Đại học Khoa học Xã hội Nhân Văn và Phó giáo sư Tiến sĩ Trần Hậu Thư nguyên trưởng khoa Du lịch khách sạn trường ĐHKTQD thì động có kết cấu về độ già của măng nhũ và cảnh quan trong động có thể nói đẹp nhất nước ta. Còn về lịch sử thời gian của động này xin nhường lại cho các nhà sử học.
Theo một lời anh cán bộ phòng nghiệp vụ Sở Du lịch Ninh Bình cho biết. Hiện nay Sở đã có chỉ đạo hướng dẫn cho tổ hợp du lịch Kênh Gà – Vân Trình sửa sang và quản lý. Trước mắt tập trung xây dựng tốt cơ sở hạ tầng, khoảng cuối tháng 11/99 sẽ đưa vào hoạt động đón khách.
Đó mới là kế hoạch. Còn thực tế, chúng tôi được biết, để tour du lịch Kênh Gà – Vân Trình có hiệu quả tốt, tổ hợp du lịch Vân Trình – Kênh Gà còn nhiều việc phải làm như xây dựng nơi đón tiếp du khách; cải tạo tuyến đường; và quan trọng hơn là xây dựng hệ thống chiếu sáng trong các gian động phục vụ du khách. Hơn nữa theo tour tham quan, liệu suối nước nóng Kênh Gà có thể đón được du khách đến thăm và nghỉ dưỡng hay không? Điều này các nhà du lịch cũng sớm nên xem xét…
Minh Họa – Tuần du lịch – Số 38(90) 20 -27/9/1999

Mong muốn cả đời

Một người vi phạm luật lệ giao thông bị đưa đến tòa án để xét hỏi. Người đó nói với quan tòa rằng mình là giáo viên phải lên lớp xin được cho đi ngay. Vị quan tòa nghe xong rất đỗi vui mừng nói:
-Cô giáo ạ. Tôi rất sung sướng vì hôm nay mong muốn cả đời tôi chất chứa trong lòng đã được thực hiện. Bao lâu nay tôi mong đợi có một cô giáo đến tòa của tôi. Bây giờ mời cô ngồi vào bàn viết câu “Tôi vượt đèn đỏ. Tôi vượt đèn đỏ” đủ 500 lần rồi đi.
Phó nháy nghiệp dư
“Phó nháy” có ảnh đẹp nhất tháng qua
Trong tháng 6/1999, báo tuần Du lịch đã giới thiệu ảnh của các “phó nháy”: Lê Tuấn Khanh, Hà Hữu Nết, Huỳnh Thị Thanh Trúc và Phạm Đình Long trên các số báo 23, 24, 25, 26. Theo “lệ làng”, Ban Biên tập báo đã chọn và quyết định trao giải cho tác giả Phạm Đình Long – sinh viên lớp 30C – Quản trị KDDL – Khoa Kinh tế, Đại học Huế với tác phẩm “Những nụ cười trên đỉnh Bạch Mã” đăng trên báo Tuần Du Lịch số 26.
Vườn thú Hà Nội Hanoi Zoological Gardens
Địa chỉ: Thủ Lệ – Ba Đình – Hà Nội
Điện thoại: 8.343439 – 8.347395
Fax: 84.4.8343439
Vườn thú Hà Nội rộng 21 ha (có 6 ha hồ nước), có cảnh quan đẹp, là một địa điểm “xanh, sạch, đẹp” ở phía Tây Bắc thủ đô Hà Nội. Tại đây hiện trưng bày 98 loài với 620 cá thể chim, thú và 40 loài sinh vật biển quý hiếm thuộc khu hệ động vật Việt Nam và một số vùng trên thế giới. Ngoài ra hệ thống cây xanh, thảm cỏ, bồn hoa và 15 khu vui chơi giải trí khác sẵn sàng phục vụ cho nhu cầu tham quan, nghỉ ngơi, vui chơi.
Với những lợi thế tổng hợp kể trên. Vườn thú Hà Nội mỗi năm đón bình quân 1,2 – 1,3 triệu lượt khách đến tham quan, làm việc. Trong đó có nhiều nhà khoa học và các học sinh, sinh viên đến nghiên cứu, khảo sát đời sống các loài động, thực vật. Đặc biệt, ngày 29-6-1999 vườn thú Hà Nội vinh dự được đón Hoàng tử Nhật Bản A-ki-si-nô và Công nương đến thăm và làm việc.
Để xứng đáng là điểm vui chơi giải trí thu hút nhiều khách nhất của thủ đô, vườn thú Hà Nội đang tiến hành xây dựng quy hoạch tổng thể để làm căn cứ tiếp tục đầu tư thêm các công trình mới. Vườn thú Hà Nội rất mong được hợp tác cùng các doanh nghiệp trong cả nước ở các lĩnh vực: Nghiên cứu khoa học, thông tin khoa học, phục vụ việc chăn nuôi, thuần dưỡng, sinh sản các loài chim thú quý hiếm và nhập ngoai; tổ chức các hoạt động dịch vụ vui chơi giải trí, dịch vụ du lịch nhằm tận dụng tiềm năng sẵn có để nâng hiệu quả kinh doanh; thiết kế, xây dựng cải tạo các công trình đặc thù của vườn thú…
Anh Duyệt – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(79)1999

Kỳ họp thứ sáu của ủy ban hỗn hợp về hợp tác kinh tế Việt Nam – Thái Lan

Ngày 23/6/1999, tại Hà Nội đã diễn ra kỳ họp lần thứ sáu của Ủy ban hỗn hợp về Hợp tác kinh tế Việt Nam – Thái Lan.
Hai bên đã tập trung thảo luận những vấn đề liên quan đến quan hệ hợp tác song phương trong thời gian giữa hai kỳ họp và bàn biện pháp thúc đẩy mối quan hệ này. Nhìn chung, mặc dù bị tác động của khủng hoảng kinh tế tài chính khu vực, nhưng quan hệ hợp tác kinh tế hai nước trong thời gian qua vẫn phát triển tốt đẹp: Tổng kim ngạch xuất khẩu 2 chiều năm 1998 đạt 968,9 triệu USD tăng 27% so với 1997, nhiều dự án đầu tư đã được triển khai đi vào sản xuất ổn định.
Về một số vấn đề liên quan đến du lịch thời gian tới, hai bên nghiên cứu giải quyết chính sách cho các công dân Việt Nam và Thái Lan đang ở nước thứ ba nhập cảnh vào hai nước; và ngày 31/10 năm nay sẽ mở một đường bay tới Băngkốc – Đà Nẵng do hãng hàng không Thái Lan thực hiện.
Hội nghị liên ngành về mở tuyến du lịch Trường Sơn
Ngày 30-6-1999, tại Hà Nội Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch Phạm Từ đã chủ trì Hội nghị liên ngành về mở tuyến du lịch Trường Sơn. Tham dự Hội nghị có Phó Tổng cục trưởng Đặng Văn Tín, lãnh đạo các vụ chức năng TCDL, Thư ký Ban chỉ đạo Nhà nước về phát triển Du lịch, đại diện các ngành liên bang và một số đơn vị doanh nghiệp lớn. Hội nghị đã nghe báo cáo Dự thảo đề án mở tuyến du lịch đường mòn Hồ Chí Minh – con đường huyền thoại. Các ý kiến tại Hội nghị đều đánh giá cao mục đích của việc mở tuyến du lịch đặc biệt này, nhằm tạo thêm loại hình sản phẩm du lịch, phát huy giá trị, ý nghĩa lịch sử to lớn của đường mòn Hồ Chí Minh gắn với cuộc chiến tranh giữ nước thần thánh của dân tộc.
Tình người xứ biển Sầm Sơn
Tôi là Vũ Quang Ngọc ngụ tại số nhà 18B Yên Thái, Hoàn Kiếm Hà Nội. Vì cả 2 vợ chồng đều là nhân viên ngành Du lịch, nên chúng tôi là những độc giả trung thành của Báo Tuần Di lịch.
Chúng tôi đã đọc số báo 22 của Tuần Du lịch có một số bài phóng sự viết về Sầm Sơn nên chúng tôi quyết định cho gia đình đi nghỉ mát tại Sầm Sơn vào ngày 2-6-1999. Nơi chúng tôi nghỉ tại Sầm Sơn là nhà nghỉ Nội Hoa. Không may con chúng tôi là cháu Nguyễn Quang Minh 2 tuổi vì chưa quen với khí hậu nên bị viêm phế quản và sốt rất cao. Chúng tôi phải đưa cháu đi cấp cứu tại Trung tâm y tế thị xã Sầm Sơn mặc dù trong lòng không tin tưởng lắm vào trình độ của bác sĩ ở đây. Nhưng trái ngược với các dự đoán của chúng tôi, các bác sĩ và nhân viên ý tá đã hết sức tận tình chữa chạy cho cháu và luôn dành cho chúng tôi những tình cảm tốt đẹp nhất. Đặc biệt là chị bán hàng ở cổng bệnh viện cũng hết lòng giúp đỡ chúng tôi mà không đòi hỏi một sự trả ơn nào. Sau 3 ngày nằm bệnh viện con tôi đã đỡ và sức khỏe đã hồi phục. Vợ chồng chúng tôi rất xúc động nên viết thư này, qua báo Tuần Du lịch xin chân thành cảm ơn bác sĩ, và y tá của Trung tâm ý tế Sầm Sơn, các cán bộ và nhân viên của nhà nghỉ Nội Hoa đã giúp đỡ chúng tôi với tất cả sự chân thành nhất. Tôi hy vọng rằng với tấm lòng chân thành và hiếu khách đó, thị xã Sầm Sơn chắc chắn sẽ thu hút được nhiều khách du lịch và trở thành thị xã giàu đẹp và văn minh.
Kính thư
Vũ Quang Ngọc
T.B – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(79)1999

Một quần thể du lịch đầy triển vọng – Phần 2

Đó là khu triển lãm các loài cây, loài hoa quý hiếm, như khu triển lãm, trưng bày gần 200 loài cây xương rồng, có cây tuổi hàng vài chục năm, và hơn 600 loài phong lan hội tụ từ nhiều tỉnh thành trong cả nước và của cả nước ngoài. Nếu tính giá đủ, có cây tới vài chục ngàn Đôla.
Ra khỏi các khu cây cảnh, hoa quý là một thảm cỏ nhung xanh thẳm, được lấy giống từ Hàn Quốc, giá tới 200 đôla/kg giống. Nếu chỉ có hoa và lá thì ngắm mãi rồi cũng chán. Công viên Hoàng Gia đang hình thành những vườn thú. Trong đó nổi bật nhất là vườn thú trên đảo Rêu, cách đất liền 500m. Trên hòn đảo rộng 2,5 ha này đã có hàng trăm loài thú quý hiếm. Có loài chưa hề có ở Việt Nam như Voọc, công trắng, chồn trắng, ngựa lùn, đà điểu. Thú và hoa đều có những chuyên gia của quốc gia giúp đỡ.
Sau một chặng đường dài đến Hạ Long, khách có thể bơi lội trung tăng trong làn nước xanh của biển, lên bờ khách có thể thả hồn vào với hoa lá, chim muông. Người lớn có thể vào phòng triển lãm thưởng thức tranh nghệ thuật, rộng chừng 1500 m2. Ở đây có tranh của một số họa sĩ nổi tiếng nước ta như họa sỹ Trần Văn Cẩn, họa sỹ Bùi Xuân Phái, Nguyễn Tư Nghiêm, Nguyễn Sáng v.v…
Trẻ em có thể ngồi ôtô điện, hoặc ngồi đu lắc, giá từ 5000đ-10.000đ cho một phút chơi. Nếu ai thích cảm giác mạnh có thể ngồi môtô nước, hoặc ngồi dù, do tầu kéo, bay lơ lửng trên trời, giá 15 đôla cho một lần chơi chừng 5 phút.
Liên doanh đã đầu tư hàng trăm triệu đồng xây dựng được một đoàn nghệ thuật dân tộc, được trang bị âm thanh nhạc cụ, ánh sáng khá hiện đại, gồm 18 diễn viên và nhạc công, tương đương quy mô một đoàn nghệ thuật của tỉnh. Đoàn tập trung dàn dựng các tiết mục ca, múa, nhạc dân tộc như chèo, quan họ, múa Tây nguyên, múa Cà Tu, múa Chàm… Có ngày đoàn nghệ thuật của liên doanh phải phục vụ ba suất diễn, suốt từ 18 giờ đến 21 giờ. Từ tháng 10/1998 đến nay đã có trên 3000 khách du lịch nước ngoài đến đây thăm thú cảnh quan và thưởng thức nghệ thuật truyền thống của Việt Nam, do đoàn biểu diễn.
Về việc thực hiện các quy định của luật pháp, theo ông Nam và các cơ quan chức năng của địa phương thì CTLDQTHG là một doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài ở Quảng Ninh thực hiện nghiêm túc và đầy đủ những điều khoản của bộ Lật lao động, như ký thỏa ước lao động giữa chủ DN với người lao động. DN thực hiện Bảo hiểm xã hội và Bảo hiểm y tế đầy đủ cho nước lao động. Bảo đảm đủ việc làm 250 lao động, trong đó có 123 là lao động nữ, với mức thu nhập từ 700 ngàn đến 800 ngàn đồng / người / tháng và một bữa ăn trưa 6000 đ/suất. Đối với lao động nghệ thuật, thu nhập từ 800 ngàn đến 1,5 triệu đồng / người / tháng và thêm tiền bồi dưỡng khi biểu diễn.
Tuy nhiên Đài Loan là một trong những nước chịu ảnh hưởng nặng nề của cuộc khủng hoảng tiền tệ – tài chính trong khu vực, nên gần đây tiến độ xây dựng bị chững lại. Mùa du lịch năm 1999, do ngành than gặp khó khăn trong sản xuất và kinh doanh, lượng khách trong tỉnh đến nghỉ cuối tuần giảm nhiều so với các năm trước, mặc dù liên doanh đã giảm vé vào cổng chỉ còn 1/3 so với trước.
Cũng như nhiều DN khác, khó khăn là tạm thời, thăng trầm là đương nhiên, Ủy ban nhân dân tỉnh Quảng Ninh đã xác định: du lịch mũi nhọn, là ngành kinh tế quan trọng của tỉnh trong thiên niên kỷ mới. Trong đó công ty liên doanh quốc tế Hoàng Gia là một trong những quần thể du lịch sáng giá.
PV – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Một quần thể du lịch đầy triển vọng – Phần 1

Năm 1994, nhà nước và tỉnh đã cho phép công ty kinh doanh xuất nhập khẩu Hồng Gai liên doanh với ông Juan – Cheng người Đài Loan, thành lập công ty liên doanh lấy tên là công ty liên doanh quốc tế Hoàng Gia (CTLDQTHG), công ty sẽ xây dựng một khách sạn 5 sao, đủ tiêu chuẩn quốc tế và một quần thể vui chơi, giải trí ở phường Bãi Cháy, thành phố Hạ Long (khu bãi tắm Bãi Cháy cũ), với diện tích tổng thể 27,6 ha, tổng số vốn đầu tư là 39 triệu USD, vốn pháp định 15 triệu USD, phía Việt Nam góp 25% bằng quỹ đất đai; phía Đài Loan góp 75% bằng USD. Thời gian hoạt động của liên doanh là 35 năm.
Sau 6 năm chuẩn bị và khẩn trương thi công, đến nay công ty liên doanh quốc tế Hoàng Gia đã hoàn tất nhiều hạng mục và đưa dần từng phần vào hoạt động phục vụ khách du lịch trong và ngoài nước.
Đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng
Cho đến bây giờ, theo ông Phạm Ngọc Nam, giám đốc phụ trách nhân sự, kiêm chủ tịch công đoàn liên doanh, cũng vẫn còn nhiều cách đánh giá khác nhau. Song phải ghi nhận một điều, sau 6 năm công ty liên doanh đã đầu tư cải tạo và xây dựng cho Quảng Ninh nói chung và thành phố Hạ Long nói riêng một cơ sở hạ tầng to đẹp gấp nhiều lần trước đây. Tính đến cuối năm 1998, phía Đài Loan đầu đã đầu tư hơn 9 triệu USD, tồn tại một bãi biển rộng 12 ha, trong đó có khoảng hơn 400 mét vuông bãi tắm. Toàn bộ khu bãi biển, bãi tắm được xây kè bao, được đổ hơn 10 vạn m3 cát sạch, mịn. Trong đó có hơn 2000 m3 cát pha lê, chở từ mỏ cát Vân Hải về. Có hệ thống hàng ngàn mét cống thoát nước kiên cố. Nước thải được xử lý trước khi chảy ra biển. Đường du lịch Bãi Cháy, chạy dài khoảng 1500 mét, được mở rộng 10m – 12m, gấp hai lần trước đây và được rải thảm nhựa bê tông.
Toàn bộ khu bãi biển, rộng 12 ha đã được liên doanh xanh hóa bằng nhiều cây quý. Trong đó có khoảng 300 cây dừa, cao trên 5m được đưa từ Thanh Hóa, Hà Nam về trồng, giá mỗi cây tới hơn 1,6 triệu đồng. Đến nay gần 100% số cây sống. Chẳng bao lâu, nơi đây sẽ là một rừng dừa xanh bát ngát.
Liên doanh cũng đã đưa hai khu nhà ăn hiện đại vào hoạt động. Một nhà ăn chuyên phục vụ các món ăn u, có sức chứa khoảng 100 người và một nhà hàng phục vụ các món châu Á, đặc hiệu các món ăn của Hếu, do đầu bếp Huế phục vụ, có sức chứa 120 người. Đây là nhà hàng đặc biệt được khách Đài Loan, Hồng Kông, Singapore… ưa thích. Theo ông Nam, nhà hàng Châu Á thường hết chỗ. Công ty du lịch Hòa Bình của Đài Loan, trong chuyến lữ hành đưa đón khách, đoàn nào cũng có lịch trình ăn ở nhà hàng Châu Á của liên doanh và xem biểu diễn nghệ thuật dân tộc ở đây. Giá một suất ăn là 30.000đ, so với các nhà hàng trong khu vực, không phải là đắt.
Các quần thể công viên phục vụ khách vui chơi, giải trí từ 1/5/1998 bắt đầu đầu đưa từng phần vào hoạt động. Đến nay đã đưa được 6 điểm vào phục vụ, trong đó có khu cho khách và tắm tự do với mức giá tương đương các điểm du lịch nội địa khác.
Hơn các điểm khác là liên doanh tổ chức được một bộ phận cứu sinh, gồm một bác sĩ, hai y tá với đầy đủ tiện nghi và thuốc men, thuyền cứu sinh và tổ chức trực cấp cứu từ 7 giờ sáng đến 20 giờ trong ngày.
Ngày 13/6/1999 có hai cháu nhỏ trên 10 tuổi, theo người nhà từ Cẩm Phá lên tắm, không may bị nạn, người nah2 không kịp phát hiện, khi biết, tổ cứu sinh của liên doanh đã khẩn trương tìm kiếm, vì quá lâu nên chỉ cứu được một cháu. Một cháu không cứu được, liên doanh đã cho xe đưa cháu về tận nhà và phúng viếng chu đáo, đúng với đạo lý, phong tục của dân tộc ta: “Nghĩa tử là nghĩa tận”.
PV – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Dân làng sống hoàn toàn tự cấp tự túc

Ở một nước công nghiệp phương tây liệu con người có thể lặng lẽ lặn mất tăm và không để lại một dấu vết gì hay không? Xin thưa đã có 22 người Anh làm được điều đó trong 4 năm liền cho đến khi ngôi làng của họ, không hề có trong bản đồ, bị phát hiện một cách hết sức ngẫu nhiên. Số là trong một chuyến bay định kỳ trên không phận khu bảo vệ thiên nhiên thuộc vườn quốc gia ở xứ Wales, viên phi công phát hiện một nhóm gồm 22 người và cái làng sinh thái của họ. Người đứng đầu làng này là ông Julian Orbach, 45 tuổi, tốt nghiệp trường đại học Oxfort nổi tiếng, theo đạo Tin lành xanh. Dân làng sống hoàn toàn tự cấp tự túc. Họ ăn rau quả do mình tự trồng tỉa, lấy nước suối làm nước ăn và dùng củi để đun nấu và sưởi ấm. Họ làm nhà bằng gỗ, mái bằng thân cây phủ đất và trồng cỏ. Họ có 6 căn nhà có pin mặt trời, khai thác điện để đun nước và lấy ánh sáng. Làng có một máy phát điện chạy bằng năng lượng gió và có cả một máy tính. Một trong sáu ngôi nhà khá rộng rãi được dùng làm nơi hội họp và sinh hoạt tập thể. Giờ đây ban quản lý vườn quốc gia đang chuẩn bị san bằng cái làng sinh thái này (gồm 12 người lớn và 10 trẻ em), bởi lẽ việc xây cất tại đây đều không được phép của cơ quan chính quyền. Thậm chí cái hồ do cư dân trong làng tạo nên cũng có cớ bị san lấp. Bà Liz Terry, 42 tuổi nói: “Họ không hiểu việc làm của chúng tôi. Chúng tôi ở đây đã mấy năm mà nào có ai hay biết, có nghĩa là chúng tôi chẳng làm phiền ai. Chúng tôi đang làm một thí nghiệm để chứng minh rằng có thể ngăn chặn được tình trạng bỏ nông thôn ra thành phố và ở nông thôn người ta vẫn có thể tự khẳng định được mình. Trẻ em nước Anh khi đến tuổi đi học có thể do bố mẹ hoặc thầy giáo tư kèm cặp, miễn là phải đáp ứng được chương trình đào tạo chung. Julian Orbach nhà nghiên cứu lịch sử kiến trúc, cùng vợ và ba con từ 11 đến 16 tuổi là những người đi tiên phong. Họ đã mua một ngôi nhà đổ nát của một gia đình nông dân và xin giấy phép của chính quyền để sửa sang lại. Sau đó họ mời một số bạn bè và giới thiệu ý đồ của mình về dự án sinh thái này. Trong nhóm còn có một thợ mộc, một kỹ sư và một nhà tạo mẫu. Một cán bộ của Sở bảo vệ thiên nhiên nói: “Chúng tôi tuy rất thông cảm với mục tiêu dự án nhưng phải duy trì trật tự. Luật pháp không được có ngoại lệ. Có tin quyết định phá dỡ ngôi làng này sẽ được công bố trước lễ giáng sinh. Nếu làng yêu cầu phúc thẩm thì cơ quan cao nhất có quyền định đoạt số phận của dự án sinh thái này là Bộ xứ Wales. Làng có hai con ngựa để vận chuyển. Phần lớn cư dân ở đây ăn chay, họ cũng mới tậu vì con bò sữa trước khi bị phát hiện. Ở xứ Wales có nhiều ý kiến ủng hộ những người đi tiên phong trong việc cải tạo thế giới này.
Thu Trang-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.

Tiếp tục thảo luận chuyện mua bán con nghê

Vào một buổi chiều ngột ngạt, Nguyễn Công Toản ra con sông cạnh nhà tắm. Bơi lặn một hồi, Toản dẫm phải một vật gì răn rắn chìm trong bùn. Lặn xuống móc lên, nâng cao khỏi mặt nước Toản thấy đó là một hộp chì đen trũi và nặng trĩu, bèn mở nắp ra xem thì thấy bên trong có một con nghê bằng đồng đen bèn đem về nhà ở xóm 7 giấu béng đi. Hơn năm sau, Toản mới tiết lộ cho hai người bạn trai là Nguyễn Kim Lệ sinh năm 1965, ở xóm 6, xã Thái Xuyên, huyện Thái Thụy, Nguyễn Quang Thắng sinh năm 1959 ở cùng xóm với mình biết chuyện mình mò được con nghê bằng đồng đen và cho rằng đây dứt khoát là tang vật của vụ mua bán đồng đen, nhưng bị lộ phải ném đi để phi tang. Sau đó, ba tên đã bàn nhau tìm cách bán con nghê này để kiếm tiền chia nhau. Tên Lệ nhận nhiệm vụ đi móc nối tìm người mua, sau đó về rỉ tai ông Tạ Bá Luật có quan hệ họ hàng về phía vợ với Lệ ở thôn Tam Đồng, xã Thụy Hải, huyện Thái Thụy. Tháng 2 năm 1995, ông Luật đã mang bức ảnh con nghê giới thiệu cho vợ chồng Nguyễn Hữu Hóa ở 88, xóm Bình Hải, phường Máy Chai, quận Ngô Quyền, tỉnh Hải Phòng. Sau đó vợ chồng Hóa lại giới thiệu bức ảnh con nghê cho Lê Thị Cư ở 309/787A Võ Văn Tần, phường 5, quận 3, thành phố Hồ Chí Minh. Người đàn bà này đã bàn với Nguyễn Thị Khánh là vợ Hóa và thống nhất mua chung với giá là 4 kg vàng so với 1 kg trọng lượng của con nghê, quy thành tiền của Việt Nam là 700 triệu đồng. Nguyễn Thị Khánh và Lê Thị Cư đòi xem tận mắt và đòi thử phản ứng về đặc tính lý hóa kỳ lạ của con nghê đồng đen như bọn Toản, Thắng đã quảng cáo. Sau khi bố trí cho hai người đàn bà xem lá trầu đưa vào gần con nghê bị cháy xém, còn mặt gương thì rạn nứt chân chim, bọn Toản Thắng yêu cầu phía những người mua chồng tiền luôn một lúc. Mặc dù đã nhìn thấy kết quả thử con nghê đồng đen song Khánh và Cư vẫn không chịu bỏ tiền ra hết mà chỉ xin đặt trước khoảng 1/3 số còn lại họ yêu cầu người của bọn Toản, Thắng đem vào Thành phố Hồ Chí Minh vô rồi lấy tiền luôn thể. Bọn Toản, Thắng không chịu nên việc mua bán không thành, do đó Cư có để lại cho Nguyễn Kim Lệ số điện thoại của mình để khi cần thì tiếp tục thảo luận chuyện mua bán con nghê. Mãi khá lâu sau, Lệ mới điện thoại cho hai người đàn bà trên để bàn chuyện mua bán tại nhà mẹ đẻ của hắn. Cư, Khánh đề nghị phải được mua bán nhanh với giá như cũ. Nhưng Thắng lấy lý do phải chờ đợi lâu nên đã xin và được Cư cho một nhẫn vàng một chỉ cùng 150 nghìn đồng. Sau đó cả Cư, Khánh đã về nhà lấy tiền. Nhưng có lẽ vẫn còn nghi ngờ nên Lê Thị Cư đã dẫn Nghiêm Văn Thế ở 150 khu tập thể Yên Phụ, Hà Nội về gặp bọn Thắng để xem lại con nghê và thử lại phản ứng, sau đó hẹn một đêm khác sẽ giao tiền lấy con nghê. Đúng hẹn Cư, Thế, Hóa, Khánh đi xe ô tô Oát về nói chỉ có 200 triệu đồng nhưng trông số đó lại có tới 150 triệu đồng tiền ngân phiếu sau phải đổi ra bằng tiền mặt cùng một chiếc đồng hồ Senko mà Cư vay của Hóa để kỷ niệm bằng lòng với đám Cư, Khánh song bọn Toản, Thắng vẫn bán. Do đó số tiền nợ là 500 triệu đồng của bên mua được bọn chúng bàn nhau là ghi nợ bọn Toản, Thắng, do đóng tàu thuyền cho Toản, Thắng để tránh sự điều tra của các cơ quan pháp luật. Còn Cư, Khánh sau khi đem con nghê về Hà Nội thử lại lần nữa thì phát hiện là con nghê giả nên liền đánh xe về xã Thái Xuyên bắt cóc vợ Nguyễn Kim Lệ là Lê Thị Dinh đem ra Hải Phòng để buộc bọn Toản, Thắng, Lệ phải trả tiền và hủy bỏ giấy tờ biên nhận tiền. Nhưng sau 2 ngày bị giam giữ trái phép, Lê Thị Dinh đã tìm cách trốn về nhà. Bà mẹ chồng của Dinh làm đơn tố cáo bọn bắt cóc con dâu mình gửi tới cơ quan điều tra. Do đó vụ lừa đảo con nghê của dòng họ mới bị phát hiện. Ngay lập tức tên Nguyễn Kim Lệ, Nguyễn Quang Thắng, Nguyễn Công Toản bị bắt giữ.
Thái Hồng Thịnh-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.

Hàng trăm chiếc cưa được sử dụng một cách thú vị

Chúng thích kéo từng đàn, tấn công các tàu thủy và thế là các con tàu cứ việc bị phá hủy không tài nào tránh được. Hàng trăm chiếc cưa được sử dụng một cách thú vị, say sưa và quỷ quyệt có thể xuyên qua vỏ bọc tàu dày nhất. Làm cho con tàu ngày trở nên nguy hiểm hơn và mọi thủy thủ trên tàu đều khiếp sợ. Thậm chí nếu các vết thủng được hàn gắn lại một cách kịp thời và nhanh chóng bằng hắc in đi chăng nữa thì cũng vô ích, vì rằng những con cá cưa không biết mệt mỏi là gì và không hề nản lòng bao giờ kia lại cưa với tốc độ nhanh hơn gấp bội. Sự xác minh đúng nhất cho lời nói của tôi là những sự việc thực tế xảy ra cho việc tàu của chúng tôi đi hôm đó. Lời của ông thuyền trưởng gây nên những nỗi sợ hãi, thất vọng và lo âu. Tất cả chúng tôi đều chạy nhanh xuống hầm tàu và bắt tay vào việc một cách khẩn trương. Đáy tàu đã bị đâm thủng ba trăm lỗ và may quá số thủy thủ chúng tôi có đúng ba trăm người – hơn nữa ba trăm người rất khỏe. Mọi người đều hãng đó. Điều đó đáng lẽ phải đem lại vui mừng cho chúng tôi mới đúng, nhưng thực tế chúng tôi đã phải đương đầu với một đàn cá có răng cưa vô vùng nhọn sắc và quỷ quyệt khác thương. Không nhằm vào những lỗ chúng tôi đã hàn, chúng lại khôn ngoan tìm ra những chổ mới để cưa, chỗ này ở chính giữa hai lỗ cũ vừa được hàn xong. Trước khi chúng tôi nhận định được tình hình mới thì đàn cá cưa đã lại đâm thủng thêm ba trăm lỗ mới. Đứng về số lượng mà nói, đàn cá đủ sức đương đầu với chúng tôi. Chúng tôi là ba trăm thủy thủ dũng cảm chiến đấu chống lai ba trăm con cá cưa quỷ quyệt. Lập tức chúng tôi nhảy đến những lổ thủng mới và hàn bịt lại với một tinh thần hàng hải phi thường. Tuy nhiên, trước khi chúng tôi có thể hoàn thành được nửa khối lượng công việc thì đàn cá cưa đã lại tranh thủ cưa thủng ba trăm lỗ chúng tôi đã hàn kín trước đó mấy phút, lần này với tốc độ nhanh hơn. Thế là mỗi người chúng tôi phải phụ trách bịt kín hai lỗ. Rõ ràng là muốn gây cho chúng tôi càng nhiều khó khăn trong việc càng hay và cũng để ngăn cản ba trăm lỗ hoàn toàn mới nửa ở những vị trí hoàn toàn khác. Thế là mỗi người chúng tôi phải chịu trách nhiệm hàn kín bốn lỗ thủng. Cuộc chiến đấu cứ tiếp diễn mãi cho đến khi mỗi người chúng tôi phải phụ trách hàn mười lỗ thủng lớn, sáu kẽ hở và hai vết cưa nhỏ không đáng kể, tuy cũng nguy hiểm. Đàn cá cưa đã hoàn toàn chiến thắng chúng tôi. Tôi việc hàn gắn không đi đến đâu cả. Chúng tôi không hy vọng gì có thể thoát khỏi đàn cá quái ác kia. Nước bắt đầu phun vào hầm tua như xồi, ào ào, sủi bọt, sục sôi. Tàu của chúng tôi bắt đầu ngập rồi chìm. Chúng tôi đang đứng trước một cái chết khủng khiếp giữa đàn cá cưa quỷ quyệt. Hỡi các bạn thủy thủ! Thuyền trưởng kêu gọi. Chúng ta thà ngã gục dưới lưỡi rìu của gã tiều phu còn hơn là chết vì lưỡi cưa của đàn cá khốn kiếp này. Trước khi chúng ta tắt thở vì nước biển thì những con quái vật này sẽ cưa chúng ta ra làm đôi, làm ba, có khi làm bốn mảnh. Cưa con người ta cho đến chết, đó là những công việc, những hoạt động của chúng ta cho đến chết, đó là những công việc, những hoạt động của chúng dưới đáy đại dương bao la, sâu thẳm. Vậy thì chúng ta hãy vứt bỏ cái công việc vô ích này đi và trở lại boong tàu. Có thể may ra chúng ta tìm được lối thoát nào khác chăng. Chúng tôi liền làm theo lời khuyên của ông thuyền trưởng. Chỉ một lát sau chúng tôi đã lên đến boong tàu. Tìm chúng tôi ngập tràn sung sướng khi chúng tôi thấy rằng trong thời gian chúng tôi xuống hầm tàu hàn kín các lỗ thủng thì chiếc tàu đã bị sóng đánh dạt vào bờ một hòn đảo không tên và từ boong tàu chỉ cần lấy sức nhảy một cái là chúng tôi có thể đặt chân lên đảo đó.
Nhà văn Ba Lan -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.

Bài ca người mẹ

VTV1 vừa phát sóng vở kịch Bà ca người mẹ. Một bà mẹ chịu đựng quá nhiều mất mát. Chồng hoạt động cách mạng bị hy sinh, rồi con trai hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Đến cuối đời lại tiễn đưa cháu đích tôn lên đường đi đánh Mỹ. Mẹ đã nén nỗi đau riêng để hiến dâng những người ruột thịt của mình ra trận chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc. Người thể hiện vai bà mẹ suốt từ trẻ đến già rất tốt đó là diễn viên trẻ Lê Ngọc Dung diễn viên đoàn kịch nói Tổng cục Chính trị. Lê Ngọc Dung tốt nghiệp Trường đại học sân khấu điện ảnh. Với nét đẹp dịu dàng, tự nhiên nên khi còn đang là sinh viên Ngọc Dung đã được mời đóng phim rồi. Khi làm phim ảo ảnh giữa đời thường đạo diễn Trần Lực mời Ngọc Dung vào vai Mơ trong phim của anh. Ngọc Dung cho biết: “Đang học mà được đóng phim là điều thuận lợi vì thực tế là bài học quý bổ trợ rất nhiều cho kiến thức học trên lý thuyết. Cũng qua vai diễn đầu tiên của mình, các đạo diễn biết thế mạnh của mình để rồi sẽ mời tiếp. Chả thế mà sau đó Ngọc Dung được đạo diễn Trần Đắc chấm vào vai Xoan trong phim Bông Sen của ông. Cái lợi nữa, được đóng phim sẽ có thêm thu nhập đỡ khó khăn trong sinh hoạt ở ký túc xá. Sau đó khán giả còn thấy Ngọc Dung trong vai O Rạng trong phim. Ngã ba Đồng Lộc, Lan trong Người thổi tù và hàng tổng… Xem Ngọc Dung diễn biết ngay là diễn viên có học hành, không bị gượng như nhiều người khác. Được công tác tại Đoàn kịch nói Tổng cục Chính trị Ngọc Dung rất tự hào vì vừa được là nghệ sĩ vừa là chiến sĩ. Ngọc Dung luôn ý thức rằng là diễn viên của Quân đội nhân dân Việt Nam được biểu diễn cho đồng đội xem là mình đang làm một điều quan trọng và thiêng liêng. Tình cảm của những người linh thực sự làm Ngọc Dung xúc động. Là diễn viên nhưng Ngọc Dung còn hy vọng nếu có cơ hội Ngọc Dung sẽ theo học đạo diễn. Không phải có tham vọng làm đạo diễn. Không phải có tham vọng làm đạo diễn mà học để hiểu được công việc đạo diễn, mình sẽ diễn tốt hơn. Là diễn viên trẻ, Ngọc Dung đã được thể hiện qua khá nhiều vai mang nhiều tính cách khác nhau. Vừa từ một cô gái mới ra tù đã lại nhảy ngay sang cô thanh niên xung phong dũng cảm… Ngọc Dung đã lớn lên qua từng vai diễn và để lại ấn tượng tốt trong lòng khán giả. Vai bà mẹ trải dài suốt mấy chục năm từ trẻ đến già mà Ngọc Dung diễn rất đạt. Muốn dành thời gian cho công nghệ thuật nên mặc dù đã lấy chồng nhưng Ngọc Dung chưa muốn bận bịu để được đóng góp sức trẻ nhiều hơn cho phim cho kịch. Chồng Ngọc Dung cũng là nghệ sĩ, anh chàng nhạc công nên rất thông cảm với Dung, để Ngọc Dung yên tâm theo nghề. Hy vọng Lê Ngọc Dung sẽ có vai để đời trong nghệ thuật điện ảnh và sân khấu, khỏi phụ lòng yêu mến của khán giả.
Đỗ Thị Hồng -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(131)2000.

Chứng tích Sơn Mỹ điểm dừng không thể thiếu

Khách theo Quốc lộ 1A vào Nam hay ra Bắc, đến tả ngạn sông Trà Khúc đều tháy ngay tòa building của khách sạn Mỹ Trà bên đường. Đó cũng là thời điểm khởi đầu của đường về chứng tích Sơn Mỹ. Đường về chứng tích Sơn Mỹ xưa là tỉnh lộ, hơi khó đi, nay đã nâng cấp thành quốc lộ 24 A, từ điểm khởi đầu tại khách sạn Mỹ Trà tục danh xưa gọi là Quán Cơm đi về hướng đông chỉ 13 km đường nhựa là đến nơi. Du khách có dịp dừng chân ở Quảng Ngãi hầu như không ai không về thăm chứng tích Sơn Mỹ. Nơi đó, ngày 16 tháng 3 năm 1968, một đơn vị quân viễn chinh của Mỹ đã tàn sát dã man 504 thường dân Việt Nam không một tấc sắt trong tay. Mười tám tháng sau, vụ việc mới được phanh phui ở Mỹ, làm chấn động cả dư luận thế giới, và lương tâm loài người. Sau năm 1975, đất nước hòa bình thống nhất, chính quyền và nhân dân Việt Nam đã xây dựng ở đây một khu chứng tích gồm một nhà trưng bày, một tượng đài, các phù điêu, bia bản đánh dấu các điểm di tích… Nhà trưng bày còn lưu lại nhiều hiện vật hình ảnh, đặc biệt có những tấm ảnh màu do phóng viên quân đội Mỹ Ronald Haeberle chụp ngay tại hiện trường tội ác. Năm 1990, chứng tích Sơn Mỹ được Bộ văn hóa – Thông tin công nhận là Di tích quốc gia. Điều đáng chú ý là cuộc chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, nhưng Sơn Mỹ vẫn nằm trong mối quan tâm của nhiều người. Năm 1998, tưởng niệm 30 năm người dân Sơn Mỹ bị tàn sát, một cựu binh Mỹ từng ra tay cứu thoát được một số thường dân thoát khỏi bị tàn sát là Huge Thompson đã về đây dự lễ. Thậm chí, Tổng thống Mỹ Bill Clinton và đại sứ Mỹ Peterson cũng lên tiếng xin lỗi về vụ việc này. Du khách đến thăm chứng tích Sơn Mỹ mỗi năm một tăng cao. Năm 1999 chứng tích Sơn Mỹ đã đón gần 28 nghìn lượt khách, trong đó có 733 đoàn khách nước ngoài, với 46 quốc tịch gồm gần 5 nghìn người. Thăm chứng tích Sơn Mỹ, du khách có một dịp tốt để chiêm nghiệm, tìm hiểu những nỗi đau tột cùng mà nhân dân Việt Nam đã phải chịu đựng trong chiến tranh, để cùng nhau cầu nguyện cho hòa bình, để không một nơi nào trên trái đất còn tái diễn những thảm cảnh như Sơn Mỹ.
Sở Thương mại – Du lịch Hà Tĩnh tổ chức hội nghị nâng cao chất lượng dịch vụ du lịch.
Thực hiện chương trình quốc gia về du lịch và các sự kiện du lịch năm 2000, Sở Thương mại – Du lịch Hà Tĩnh đã tổ chức hội nghị chuyên đề nâng cao chất lượng dịch vụ du lịch cho cán bộ chủ chốt của các công ty, đơn vị kinh doanh dịch vụ du lịch trên địa bàn toàn tỉnh. Tới dự có đồng chí Phó chủ tịch thường trực Ủy ban nhân dân tỉnh cùng đại biểu các sở, ban, ngành liên quan, ban quản lý các khu du lịch, khu di tích, giám đốc, phó giám đốc các khách sạn – nhà nghỉ. Các đại biểu tới dự đã trao đổi, thảo luận những vấn đề như tăng cường hơn nữa sự phối hợp giữa các ngành, các cấp, nhằm nâng cao hiệu lực quản lý nhà nước trên lĩnh vực này. Qua đó khẳng định cần chú trọng hơn nữa về chất lượng phục vụ khách du lịch, đảm bảo vệ sinh môi trường, an ninh, an toàn cho khách tại khách sạn, nhà nghỉ, khu du lịch, khu di tích, các bãi tắm biển… đại biểu dự hội nghị cũng được lãnh đạo ngành quán triệt các chủ trương của Đảng, Nhà nước từ Trung ương đến địa phương về định hướng phát triển du lịch năm 2000 và những năm tiếp theo. Thời gian tới, tin rằng hoạt động của ngành du lịch Hà Tĩnh sẽ có bước chuyển biến tích cực.
Cao Chư -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(132)2000.